Đức Phanxicô, Huấn dụ Chúa nhật 12 Thường niên năm A (25/6/2023) - Chỉ nên sợ điều đáng sợ
Anh chị em thân mến, chào anh chị em, chúc Chúa Nhật tốt lành!
Trong bài Tin Mừng hôm nay, Chúa Giêsu ba lần lặp lại với các môn đệ: “Anh em đừng sợ” (Mt 10:26.28.31). Trước đó một chút, ngài đã nói với họ về những cuộc bách hại mà họ sẽ phải trải qua vì Tin Mừng, một thực tế vẫn còn đang diễn ra: thật vậy, ngay từ những ngày đầu tiên, Giáo hội đã biết, cùng với những niềm vui, có nhiều cuộc bách hại. Có vẻ nghịch lý: việc loan báo Nước Thiên Chúa là một thông điệp hòa bình và công lý, dựa trên tình bác ái huynh đệ và sự tha thứ, nhưng lại gặp phải sự chống đối, bạo lực và bách hại. Tuy nhiên, Chúa Giêsu nói đừng sợ: không phải vì mọi thứ sẽ tốt đẹp trên thế giới, nhưng vì đối với Chúa Cha, chúng ta thật quý giá và không có gì tốt đẹp sẽ bị mất đi. Do đó, Người bảo chúng ta đừng để mình bị chết đứng bởi nỗi sợ hãi, mà đúng hơn hãy sợ hãi một điều khác, một điều duy nhất. Đâu là điều Chúa Giêsu nói chúng ta phải sợ?
Chúng ta tìm hiểu điều này qua một hình ảnh mà Chúa Giêsu sử dụng hôm nay: đó là hình ảnh “Gehenna” (xem câu 28). Thung lũng "Gehenna" là nơi mà cư dân Giêrusalem biết rõ: đó là bãi rác lớn của thành phố. Chúa Giê-su đề cập đến điều đó để nói rằng nỗi sợ thực sự là vứt bỏ mạng sống của mình. Đây là điều Chúa Giêsu nói: “Vâng, anh em hãy sợ điều đó.” Người muốn nói rằng: chúng ta không cần phải quá sợ khi chịu những hiểu lầm và chỉ trích, sợ mất uy tín và lợi ích kinh tế để trung thành với Tin Mừng, nhưng đúng hơn điều đáng sợ là lãng phí cuộc sống của chúng ta để theo đuổi những thứ tầm thường, không mang lại ý nghĩa cho cuộc sống.
Và điều này quan trọng đối với chúng ta. Thật vậy, ngay cả ngày nay, người ta có thể bị cười nhạo hoặc bị phân biệt đối xử nếu không tuân theo một số mô hình thời thượng nhất định, tuy nhiên, những mô hình này thường lại đặt những cái thứ yếu vào trung tâm: ví dụ sự vật hơn là con người, hiệu suất hơn là các mối tương quan. Hãy lấy một số ví dụ. Tôi đang nghĩ đến những bậc cha mẹ cần phải làm việc để nuôi sống gia đình, nhưng không thể chỉ sống vì công việc: họ cần thời gian cần thiết để ở bên con cái. Tôi cũng đang nghĩ đến một linh mục hay một nữ tu: họ phải dấn thân phục vụ, nhưng không quên dành thời gian để ở với Chúa Giêsu, nếu không, họ sẽ rơi vào tinh thần thế tục và đánh mất ý thức về con người của mình. Và bên cạnh đó, tôi nghĩ đến một người trẻ có hàng ngàn dấn thân và đam mê: trường học, thể thao, nhiều sở thích khác nhau, điện thoại di động và mạng xã hội, nhưng họ cần gặp gỡ mọi người và biến ước mơ lớn thành hiện thực mà không lãng phí thời gian vào những việc khác trôi qua và không để lại dấu ấn gì.
Anh chị em thân mến, tất cả những điều này liên quan đến một số sự từ bỏ khi chúng ta đối diện với các thần tượng về hiệu quả và chủ nghĩa tiêu thụ, nhưng điều đó là cần thiết để không bị mất hút trong những thứ mà sau đó bị vứt bỏ, như đã xảy ra ở Gehenna. Và ngược lại, nơi Gehenna ngày nay, người ta thường bỏ rơi con người: hãy nghĩ đến những người rốt cùng, thường bị coi là phế thải và những đồ vật không mong muốn. Sống đúng với những gì quan trọng thì có cái giá phải trả; phải trả giá khi đi ngược dòng, thoát khỏi những điều kiện của tư duy thông thường, trả giá với việc bị gạt sang một bên bởi những người sống “theo chiều gió”. Nhưng điều đó không quan trọng. Chúa Giêsu nói: điều quan trọng là đừng vứt bỏ điều tốt đẹp nhất: mạng sống. Đừng vứt bỏ mạng sống. Đó là điều duy nhất làm chúng ta phải sợ.
Vậy chúng ta hãy tự hỏi: tôi sợ điều gì? Có phải là do không có điều mình thích? Không đạt được những mục tiêu mà xã hội đặt ra? Về sự phán xét của người khác? Hay vì không đẹp lòng Chúa và không đặt Tin Mừng của Người lên hàng đầu? Xin Mẹ Maria, Đức Trinh Nữ, Mẹ Khôn Ngoan, giúp chúng ta khôn ngoan và can đảm trong những chọn lựa của chúng ta.
Nguồn: vaticannews.va/vi
Đức Phanxicô, Huấn dụ Chúa nhật 12 Thường niên năm A (21/6/2020) - Sợ hãi là một kẻ thù tệ hại nhất
Anh chị em thân mến,
Tin Mừng Chúa nhật hôm nay (x. Mt 10,26-33) vang lên lời mời của Chúa Giêsu nhắn gởi các môn đệ đừng sợ hãi, hãy mạnh mẽ và vững tin trước những thử thách của cuộc sống và cảnh báo họ về những nghịch cảnh đang chờ đợi họ. Bài đọc hôm nay là một phần trong diễn từ về truyền giáo mà Thầy chuẩn bị cho các Tông đồ có được kinh nghiệm đầu tiên trong việc loan báo Nước Thiên Chúa. Đức Giêsu khuyến khích họ “đừng sợ”. Sự sợ hãi là một trong những kẻ thù tệ hại nhất trong đời sống Kitô hữu của chúng ta, và Chúa Giêsu nói: “anh em đừng sợ hãi”. Ngài đưa ra ba tình huống cụ thể mà họ sẽ phải đối mặt.
Trước hết, sự thù địch của những người muốn làm im lặng Lời Chúa, khi coi nhẹ nó hoặc bịt miệng người loan báo. Trong trường hợp này, Chúa Giêsu khuyến khích các Tông đồ loan truyền thông điệp cứu độ mà Ngài đã giao phó cho họ. Vào thời điểm đó, Ngài đã truyền cho họ một cách thận trọng, gần như trong bí mật, trong nhóm nhỏ các môn đệ. Nhưng họ sẽ phải loan báo Tin Mừng của Ngài “lúc ban ngày”, nghĩa là giữa thanh thiên bạch nhật và “từ trên mái nhà” - như Chúa Giêsu nói - nghĩa là giữa chốn công khai.
Khó khăn thứ hai mà các nhà truyền giáo của Chúa Kitô sẽ gặp phải là mối đe dọa thể lý chống lại họ. Đó là sự bắt bớ trực tiếp đối với người của họ, ngay cả bị giết chết. Lời tiên tri này của Chúa Giêsu đã trở thành sự thật trong mọi thời: đó là một thực tế đau đớn, nhưng nó làm chứng cho sự trung tín của các chứng nhân. Có bao nhiêu Kitô hữu bị bách hại trên khắp thế giới ngày nay! Họ đau khổ vì Tin Mừng và với tình yêu, họ là những vị tử đạo của thời đại chúng ta. Chúng ta có thể nói chắc chắn rằng thời nay có nhiều vị tử đạo hơn những thời đầu: rất nhiều vị tử đạo, chỉ vì họ là Kitô hữu. Đối với những môn đệ chịu sự bách hại của hôm qua và hôm nay, Chúa Giêsu khuyên: “Đừng sợ những kẻ giết thân xác, nhưng không có quyền giết linh hồn” (c. 28). Chúng ta không cần phải sợ hãi những người cố dập tắt sức mạnh Tin Mừng bằng sự kiêu ngạo và bạo lực. Thật vậy, họ không thể chống lại linh hồn, nghĩa là chống lại sự hiệp thông với Thiên Chúa: điều này không ai có thể lấy đi khỏi người môn đệ, bởi vì đó là một món quà từ Thiên Chúa. Điều duy nhất người môn đệ phải sợ là mất đi món quà thiêng liêng này, mất đi sự gần gũi và tình bạn với Thiên Chúa, khi từ bỏ lối sống theo Tin Mừng và từ đó kéo theo cái chết luân lý, hệ luỵ của tội lỗi.
Loại thử thách thứ ba mà các Tông đồ sẽ phải đối diện đó là sự cảm nhận mà một số người sẽ có thể kinh nghiệm, rằng Thiên Chúa đã bỏ rơi họ, Ngài xa cách và im lặng. Ngay cả điều này, Chúa Giêsu cũng khuyên chúng ta đừng sợ hãi, bởi vì, mặc cho trải qua những cạm bẫy này và cạm bẫy khác, sự sống của các môn đệ vẫn nằm trong tay Thiên Chúa, Đấng yêu thương và gìn giữ chúng ta.
Như ba cám dỗ: thứ nhất, coi nhẹ Tin Mừng; thứ hai, bách hại; và thứ ba, cảm giác Thiên Chúa để chúng ta một mình. Chúa Giêsu cũng chịu thử thách này trong vườn ô liu và trên Thánh Giá, Chúa Giêsu phải kêu lên: “Lạy Cha, sao Cha nỡ bỏ rơi con?”. Đôi khi chúng ta cảm nhận sự khô khan thiêng liêng này. Nhưng chúng ta không nên sợ nó.
Chúa Cha chăm sóc chúng ta, vì chúng ta rất giá trị trong mắt Ngài. Điều quan trọng là sự cương trực, là sự can đảm của việc làm chứng và làm chứng cho đức tin: “nhận Chúa Giêsu trước mặt mọi người” và tiến bước làm điều thiện.
Xin Đức Maria rất thánh, mẫu gương tin tưởng và phó thác vào Thiên Chúa trong những nghịch cảnh và nguy hiểm, giúp chúng ta không bao giờ rơi vào tuyệt vọng, nhưng luôn luôn phó thác mình cho Thiên Chúa và ân sủng của Ngài, bởi vì ân sủng của Thiên Chúa thì luôn mạnh mẽ hơn sự dữ.
Nguồn: vaticannews.va/vi
Đức Phanxicô, Huấn dụ Chúa nhật 12 Thường niên năm A (25/6/2017) - Các con đừng sợ
Anh chị em thân mến,
Trong Tin Mừng hôm nay (Mt 10,26-33), Chúa Giêsu sau gọi và sai các môn đệ đi truyền giáo, Ngài dặn dò và chuẩn bị họ đương đầu với những thử thách và bách hại họ sẽ gặp. Chúa khuyên các môn đệ: “Các con đừng sợ người đời, vì không có gì che đậy mà sẽ không bị tỏ lộ [...]. Điều Thầy nói với các con trong bóng tối các con hãy nói ra trong ánh sáng [...]. Và các con đừng sợ những người giết được thân xác, nhưng không thể giết được linh hồn” (vv.26-28). Việc Chúa Giêsu sai đi thi hành sứ mạng không đảm bảo cho các môn đệ được thành công, và cũng không làm cho họ tránh được những thất bại và đau khổ. Các môn đệ phải sẵn sàng đối phó với sự kiện họ có thể bị phủ nhận, hoặc bị bách hại. Điều này hơi đáng sợ nhưng đó là sự thật.
Người môn đệ được kêu gọi làm cho cuộc sống của mình phù hợp với Chúa Kitô là Đấng đã bị loài người bách hại, đã từng bị phủ nhận, bỏ rơi và chịu chết trên thập giá. Không có sứ mạng Kitô nào dưới ngọn cờ yên hàn; những khó khăn và sầu muộn là điều thuộc về công việc loan báo Tin Mừng và chúng ta được kêu gọi tìm thấy trong đó cơ hội để kiểm chứng xem đức tin và tương quan của chúng ta với Chúa Giêsu có chân thực hay không. Chúng ta phải xét những khó khăn ấy như một cơ hội để có thể có tinh thần thừa sai hơn nữa và để tăng trưởng trong sự tín thác nơi Thiên Chúa là Cha chúng ta, Đấng không bỏ rơi con cái Ngài trong giờ bão tố.
Trong những khó khăn khi làm chứng tá Kitô trên thế giới, chúng ta không bao giờ bị lãng quên, nhưng luôn luôn được sự ân cần của Chúa Cha nâng đỡ. Vì thế, trong Tin Mừng hôm nay, 3 lần Chúa Giêsu trấn an các môn đệ và nói rằng: “Các con đừng sợ!”.
Ngày nay cũng có bách hại chống các tín hữu Kitô. Chúng ta hãy cầu nguyện cho cách anh chị em chúng ta đang bị bách hại và chúc tụng Thiên Chúa vì, dù có tình trạng như thế, họ vẫn tiếp tục can đảm và trung thành làm chứng về đức tin. Tấm gương của họ giúp chúng ta đừng do dự có lập trường đứng về Chúa Kitô, can đảm làm chứng cho Chúa trong những hoàn cảnh mỗi ngày, cử trong những môi trường không yên hàn. Thật vậy, một hình thức thử thách cũng có thể là không có đố kỵ và sầu muộn. Ngoài việc sai đi như “chiên giữa sói”, cả thời nay, Chúa cũng gửi chúng ta đi như những ngươi canh phu giữa những người không muốn được thức tỉnh để ra khỏi tình trạng mơ mơ màng màng trần tục, cố tình không biết đến những lời Chân Lý của Tin Mừng, họ kiến tạo cho mình những chân lý phù du. Và nếu chúng ta đến hoặc sống trong những bối cảnh này, và chúng ta công bố Lời của Tin Mừng, thì điều này có thể gây khó chịu cho họ và họ sẽ nhìn chúng ta không thiện cảm.
Nhưng trong tất cả những điều ấy, Chúa tiếp tục nói với chúng ta như Ngài đã nói với các môn đệ thời đại của Ngài: “Các con đừng sợ!”. Chúng ta đừng quên những lời này: luôn luôn, khi chúng ta gặp bất cứ gian truân, bách hại, bất cứ điều gì gây đau khổ cho chúng ta, thì chúng ta hãy lắng nghe tiếng Chúa Giêsu nói trong lòng mình: “Đừng sợ! Đừng sợ hãi! Hãy tiến lên! Thầy ở cùng con!". Đứng sợ những người chế nhạo và ngược đãi các con, đừng sợ những người cố tình không biết đến các con, trước mặt thì tôn kính nhưng đằng sau thì bài trừ Tin Mừng. Chúa Giêsu không để chúng ta lẻ loi vì chúng ta quí giá đối với Ngài. Đó là lý do tại sao Người không để bất cứ ai trong chúng ta một mình. Mỗi người chúng ta đều quý giá đối với Chúa Giêsu và Người đồng hành với chúng ta.
Xin Đức Trinh Nữ Maria, mầu gương khiêm nhường và can đảm gắn bó với Lời Chúa, giúp chúng ta hiểu rằng trong việc làm chứng cho đức tin, thành công không đáng kể, nhưng là lòng trung thành với Chúa Kitô, nhìn nhận trong mọi hoàn cảnh, cả những hoàn cảnh khó khăn nhất, hồng ân không lường là được làm môn đệ thừa sai của Chúa.
Nguồn: archivioradiovaticana.va
Đức Bênêđictô XVI, Huấn dụ Chúa nhật 12 Thường niên năm A (22/6/2008) - Kính sợ Chúa và sợ người đời
Anh chị em thân mến
Trong bài Tin mừng chúa nhựt hôm nay, chúng ta thấy hai lời mời gọi của Chúa Giêsu, một đàng là “đừng sợ người đời”, và đàng khác là “hãy sợ” Thiên Chúa (Mt 10,26.28). Chúng ta được thúc giục hãy suy nghĩ về sự khác biệt giữa sự sợ hãi con người và lòng kính sợ Thiên Chúa. Sự sợ hãi là một khía cạnh tự nhiên của cuộc đời. Ngay từ khi còn nhỏ, chúng ta đã cảm thấy nhiều nỗi sợ hãi mà sau đó ta thấy rằng vu vơ và biến mất; có những thứ sợ hãi dựa trên thực tại, mà ta cần phải đương đầu với chúng và vượt thắng bằng nỗ lực và lòng tín thác vào Thiên Chúa. Nhưng nhất là có thứ sợ hãi sâu đậm hơn, mang tính cách hiện sinh, và lắm lần biến thành nỗi khắc khoải: nỗi sợ hãi bắt nguồn từ cảm nghiệm về trống rỗng, gắn liền với một thứ văn hoá nhuốm màu chủ nghĩa hư không về lý thuyết hoặc thực hành.
Đứng trước viễn tượng bao la và đa dạng của những nỗi sợ hãi của con người, Lời Chúa thật là minh bạch: ai biết “kính sợ” Chúa thì không sợ hãi gì hết. Lòng kính sợ Chúa mà Kinh Thánh gọi là “khởi điểm của sự khôn ngoan đích thực” trùng hợp với lòng tin vào Thiên Chúa, tôn trọng quyền bính của Chúa trên sự sống và thế giới. Ngược lại, “không kính sợ Chúa” có nghĩa là dành địa vị của Thiên Chúa, muốn làm bá chủ định đoạt điều tốt điều xấu, sự sống và sự chết. Ai kính sợ Chúa thì cảm thấy an toàn tựa như trẻ thơ nằm trên tay mẹ (xc Tv 130,2): ai kính sợ Chúa thì giữ được an bình kể cả giữa cơn bão tố, bởi vì như Chúa Giêsu đã nói, Thiên Chúa là Cha giàu lòng khoan nhân. Ai kính sợ Chúa thì không sợ hãi gì. Thánh Gioan tông đồ viết rằng: “Trong tình yêu không còn sợ hãi; trái lại, tình yêu trọn hảo xua đuổi sự sợ hãi, bởi vì sự sợ hãi giả định sự trừng phạt, và kẻ nào sợ hãi thì không trọn hảo trong tình yêu” (1Ga 4,18). Vì thế người tín hữu không sợ hãi trước hư không, bởi vì biết rằng mình ở trong bàn tay của Chúa, biết rằng sự dữ và sự phi lý sẽ không có tiếng nói cuối cùng, nhưng Chủ tể duy nhất của thế giới và sự sống là Đức Kitô, Lời Thiên Chúa nhập thể, kẻ đã yêu thương chúng ta đến mức hy sinh bản thân cho ta, kẻ đã chết trên thập giá để cứu độ chúng ta.
Chúng ta càng tăng trưởng trong tình thân với Thiên Chúa, thấm nhuần yêu thương, thì ta càng lướt thắng dễ dàng mọi hình thức sợ hãi. Trong đoạn Tin mừng hôm nay, Chúa lặp lại nhiều lần lời khuyên “đừng sợ”. Chúa trấn an chúng ta cũng tựa như đã trấn an các tông đồ, tựa như trấn an thánh Phaolô khi hiện ra với ông một đêm kia khi ông đang trải qua một buổi cực kỳ khó khăn trong khi truyền giáo. Chúa nói với ông: “Đừng sợ, bởi vì Thầy ở với con” (Cv 18,9). Được vững mạnh nhờ sự hiện diện của Chúa Kitô và được củng cố nhờ tình thương của Chúa, vị tông đồ dân ngoại đã không sợ sự tử đạo. Chúng ta đang chuẩn bị mừng hai ngàn năm sinh nhật của thánh Phaolô với một năm Toàn xá đặc biệt. Mong sao cho biến cố linh thiêng và mục vụ này khơi dậy trong chúng ta lòng tín thác vào Chúa Giêsu Kitô, Đấng đã kêu gọi chúng ta loan báo và làm chứng cho Tin mừng, không sợ hãi gì hết. Vì vậy, anh chị em thân mến, tôi xin mời anh chị em hãy chuẩn bị cử hành Năm thánh Phaolô, mà tôi sẽ khai mạc vào thứ bảy sắp đến lúc 6 giờ chiều, tại đền thánh Phaolô ngoại thành, với phụng vụ Kinh Chiều Một của Lễ trọng kính thánh Phêrô và Phaolô. Ngay từ bây giờ, chúng ta hãy ký thác dự án này cho sự cầu bầu của thánh Phaolô và Đức mẹ Maria, Nữ vương các thánh tông đồ và Mẹ của Hội thánh, nguồn mạch của niềm vui và an bình cho chúng ta.
Nguồn: archivioradiovaticana.va
Nguồn tin: hdgmvietnam.org
Những tin mới hơn
Những tin cũ hơn