Alleluia, alleluia! - Ta là sự sáng thế gian, ai theo ta sẽ đuơc ánh sáng ban sự sống. - Alleluias

BÀI GIẢNG ĐỨC THÁNH CHA - CHÚA NHẬT 13 THƯỜNG NIÊN NĂM A

Thứ sáu - 26/06/2026 10:15
BÀI GIẢNG ĐỨC THÁNH CHA - CHÚA NHẬT 13 THƯỜNG NIÊN NĂM A

Đức Phanxicô, Huấn dụ Chúa nhật 13 Thường niên năm A (02/7/2023) - Đón tiếp ngôn sứ ngày nay

Anh chị em thân mến, chào anh chị em!

Trong Tin Mừng hôm nay, Chúa Giêsu nói: “Ai đón tiếp một ngôn sứ, vì người ấy là ngôn sứ, thì sẽ được lãnh phần thưởng dành cho bậc ngôn sứ” (Mt 10,41). Chúa nói ba lần về từ “ngôn sứ”; mà ngôn sứ là ai? Có những người nghĩ họ là một loại pháp sư có thể dự đoán tương lai; đây là một ý tưởng mê tín và Kitô hữu không tin vào những điều mê tín, chẳng hạn như ma thuật, lá bài, số tử vi hoặc những thứ tương tự. Lưu ý rằng, có rất nhiều Kitô hữu coi đọc chỉ tay: xin hãy vui lòng! Những người khác nghĩ ngôn sứ như một nhân vật trong quá khứ, từng sống trước thời Đức Kitô để báo trước về sự xuất hiện của Người. Tuy nhiên, chính Chúa Giêsu hôm nay lại nói đến việc phải tiếp đón các ngôn sứ; như thế hiện vẫn có các ngôn sứ, nhưng họ là ai? Ngôn sứ là ai?

Anh chị em thân mến, ngôn sứ là mỗi người chúng ta: thực vậy, với Bí tích Rửa tội, tất cả chúng ta đã lãnh nhận hồng ân và sứ mạng ngôn sứ (x. Giáo Lý Hội Thánh Công Giáo, 1268). Ngôn sứ là người, nhờ Bí tích Rửa tội, giúp người khác đọc được hiện tại dưới tác động của Chúa Thánh Thần. Điều này rất quan trọng: đọc hiện tại không phải như tường thuật sự kiện, nhưng dưới hoạt động của Chúa Thánh Thần, giúp hiểu được các kế hoạch của Thiên Chúa và đáp lại các kế hoạch đó. Nói cách khác, ngôn sứ là người chỉ ra Chúa Giêsu cho người khác, là người làm chứng cho Chúa Giêsu, là người giúp để sống hôm nay và xây dựng ngày mai theo kế hoạch của Chúa Giêsu. Vì thế, tất cả chúng ta đều là những ngôn sứ, những chứng nhân của Chúa Giêsu “để sức mạnh của Tin Mừng được chiếu tỏa trong đời sống hàng ngày, gia đình và xã hội” (Lumen Gentium, 35). Ngôn sứ là dấu chỉ sống động cho người khác nhìn thấy Thiên Chúa, là phản chiếu ánh sáng của Chúa Kitô trên con đường của anh chị em. Và rồi chúng ta có thể tự hỏi: Tôi, người được “tuyển chọn làm ngôn sứ” trong Bí tích Rửa tội, tôi có nói và nhất là sống tư cách nhân chứng của Chúa Giêsu không? Tôi có mang một chút ánh sáng của Chúa đến cho cuộc sống của một người nào đó không? Tôi có chứng thực về điều này không? Tôi tự hỏi: lời chứng của tôi thế nào, lời ngôn sứ của tôi ra sao không?

Trong Tin Mừng, Chúa cũng mời gọi đón tiếp các ngôn sứ; do đó, điều quan trọng là phải chào đón nhau như những người mang sứ điệp của Thiên Chúa, mỗi người tùy theo bậc và ơn gọi của mình, và làm như vậy tại nơi chúng ta sống: trong gia đình, trong giáo xứ, trong các cộng đoàn tu trì, trong các lãnh vực khác của Giáo hội và xã hội. Chúa Thánh Thần đã phân phát các ơn ngôn sứ cho Dân thánh của Thiên Chúa: đây là lý do tại sao nên lắng nghe tất cả mọi người. Ví dụ, khi phải đưa ra một quyết định quan trọng, thì tốt nhất trước hết là hãy cầu nguyện, khẩn cầu Chúa Thánh Thần, nhưng sau đó hãy lắng nghe và đối thoại, với sự tin tưởng rằng mọi người, dù là người nhỏ nhất, đều có điều quan trọng để nói, có món quà ngôn sứ để chia sẻ. Đó là cách tìm kiếm sự thật và lan toả bầu khí lắng nghe Thiên Chúa, trong đó mọi người không chỉ cảm thấy được chào đón vì họ nói những gì chúng ta thích, nhưng họ cảm thấy được đón nhận và đề cao vì chính họ.

Chúng ta hãy nghĩ về có bao nhiêu cuộc xung đột có thể tránh được và giải quyết bằng cách lắng nghe người khác với mong muốn hiểu nhau cách chân thành! Cuối cùng, chúng ta hãy tự hỏi: tôi có biết đón nhận anh chị em như những món quà ngôn sứ không? Tôi có nghĩ mình cần họ không? Tôi có lắng nghe họ với lòng kính trọng, với ước muốn học hỏi không? Bởi vì mỗi chúng ta cần phải học từ những người khác.

Xin Mẹ Maria, Nữ Vương các Ngôn sứ, giúp chúng ta nhìn thấy và đón nhận điều tốt lành mà Thần Khí đã gieo nơi những người khác.

Nguồn: vaticannews.va/vi

 

Đức Phanxicô, Huấn dụ Chúa nhật 13 Thường niên năm A (28/6/2020) - Tình yêu Chúa kiện toàn tình yêu gia đình

Anh chị em thân mến, chúc anh chị em buổi sáng tốt lành!

Chúa Nhật này, Tin Mừng (x. Mt 10,37-42) vang lên lời mời gọi thật mạnh mẽ hãy sống kết hiệp với Chúa cách trọn vẹn và không do dự. Chúa Giêsu mời gọi các môn đệ của Ngài thực thi các đòi hỏi của Tin Mừng một cách nghiêm túc ngay cả khi những điều đó đòi phải cố gắng và hy sinh.

Đòi hỏi đầu tiên, Chúa Giêsu hướng đến những ai đang theo Ngài. Họ phải đặt tình yêu đối với Ngài lên trên tình cảm gia đình. Chúa nói: “Ai yêu cha yêu mẹ hơn Thầy, thì không xứng đáng với Thầy. Ai yêu con trai con gái hơn Thầy, thì không xứng đáng với Thầy” (c. 37). Đương nhiên Chúa Giêsu không có ý đánh giá thấp tình yêu dành cho cha mẹ và con cái, nhưng Ngài biết nếu đặt những mối quan hệ họ hàng ở vị trí đầu tiên, những người theo Chúa có thể sẽ đi chệch khỏi điều tốt lành thực sự. Chúng ta thấy điều này: một số hình thức tham nhũng trong các chính phủ xảy ra chính vì tình yêu dành cho gia đình lớn hơn tình yêu dành cho đất nước, và vì vậy họ cũng đặt các thành viên trong gia đình cùng chịu trách nhiệm với việc tham nhũng. Đối với Chúa Giêsu cũng vậy: khi tình yêu [dành cho gia đình] lớn hơn tình yêu dành cho Ngài, thì điều đó là không tốt. Tất cả chúng ta có thể đưa ra nhiều ví dụ về vấn đề này, chưa kể đến những tình huống trong đó tình cảm gia đình xen lẫn với những lựa chọn trái ngược với Tin Mừng. Ngược lại, khi tình yêu dành cho cha mẹ và con cái được khơi dậy và thanh luyện bởi tình yêu dành cho Chúa, thì tình yêu ấy sẽ trở nên sinh hoa kết trái và sinh ra những hoa trái tốt lành trong chính gia đình cũng như vươn ra ngoài gia đình. Đó là điều mà Chúa Giêsu muốn nói đến qua câu Tin Mừng trên. Chúng ta cũng hãy nhớ Chúa Giêsu quở trách các tiến sĩ luật là những người làm cho cha mẹ họ thiếu thốn những gì cần thiết với lý do dâng của lễ trên bàn thờ, hoặc dâng cho Giáo Hội (x. Mc 7:8-13). Ngài quở trách họ! Tình yêu đích thực dành cho Chúa Giêsu đòi hỏi một tình yêu đích thực dành cho cha mẹ và con cái, nhưng nếu chúng ta tìm lợi ích gia đình trước thì luôn dẫn đến con đường sai lầm.

Tiếp đến, Chúa Giêsu nói với các tông đồ: “Ai không vác thập giá mình mà theo Thầy, thì không xứng đáng với Thầy” (Mt 10:38). Điều này có nghĩa là đi theo Chúa thì phải đi theo con đường mà chính Ngài đã đi, không có con đường tắt. Không có tình yêu đích thực nếu không có thập giá, nghĩa là người theo Chúa phải trả giá bằng chính con người mình. Nhiều người cha, người mẹ đã minh chứng cho điều này khi họ đã hy sinh rất nhiều cho con cái, họ chịu những hy sinh, những thập giá thực sự, tất cả chỉ vì họ yêu con cài mình. Khi thập giá được vác với Chúa Giêsu, thập giá không đáng sợ vì Chúa luôn ở bên cạnh chúng ta để hỗ trợ chúng ta trong giờ thử thách khó khăn nhất, để cho chúng ta sức mạnh và lòng can đảm. Việc lo lắng bảo toàn mạng sống mình bằng việc sợ hãi hoặc tự cao tự đại thì không hữu ích gì. Chúa Giêsu khuyên nhủ: “Ai tìm giữ mạng sống mình, thì sẽ mất; còn ai liều mất mạng sống mình” vì tình yêu, vì mến Chúa Giêsu, yêu tha nhân, phục vụ tha nhân – “thì sẽ tìm được” (câu 39). Đây là nghịch lý của Tin Mừng. Nhưng dẫu là nghịch lý, tạ ơn Chúa, chúng ta có rất nhiều mẫu gương sống về điều này. Trong những ngày đại dịch này, có biết bao người đang vác thập giá để giúp đỡ người khác, họ quên mình để giúp người khác đang thiếu thốn trong đại dịch. Họ làm điều này luôn với Chúa Giêsu. Sự viên mãn của cuộc sống và niềm vui có được bằng cách hiến thân cho Tin Mừng và cho tha nhân với sự cởi mở, tiếp đón và lòng nhân hậu.

Khi chúng ta thực hành như thế, chúng ta có thể trải nghiệm được lòng biết ơn và quảng đại của Chúa. Chúa Giêsu nhắc nhở chúng ta về điều này: “Ai tiếp đón anh em là tiếp đón Thầy… Ai cho một trong những kẻ bé mọn này uống, dù chỉ là một chén nước lã thôi… người đó sẽ không mất phần thưởng đâu” (cc 40-42). Lòng biết ơn và sự quảng của Thiên Chúa đáp lại đến cả những cử chỉ yêu thương và phục vụ nhỏ nhất mà chúng ta dành cho tha nhân. Trong những ngày này, tôi đã nghe kể về một em bé đã làm cho một linh mục cảm động. Em đến nhà xứ và nói: “Thưa cha, đây là số tiền dành dụm được của con; chỉ một chút. Xin cha dành nó cho người nghèo, cho những ai đang thiếu thốn trong đại dịch này”. Một điều nhỏ, nhưng có giá trị rất lớn. Đây là thái độ, là một lòng biết ơn lan tỏa, giúp mỗi người chúng ta biết ơn những người quan tâm đến nhu cầu của chúng ta. Khi ai đó ban tặng cho chúng ta điều gì, chúng ta không được nghĩ rằng chúng ta xứng đáng với điều này. Không, nhiều dịch vụ được thực hiện miễn phí. Hãy nghĩ về công việc tình nguyện, đó là một trong những điều tuyệt vời nhất của xã hội Ý. Các tình nguyện viên… Và bao nhiêu người trong số họ đã thiệt mạng trong đại dịch này. Họ làm điều đó vì tình yêu, đơn giản là để phục vụ. Lòng biết ơn, trước hết đó là dấu hiệu của một nền giáo dục tốt, nhưng đó cũng là đặc điểm của người Kitô hữu. Nó đơn giản nhưng là dấu hiệu chân thực của Nước Thiên Chúa - vương quốc của lòng biết ơn và tình yêu nhưng không.

Xin Mẹ Maria, Đấng đã yêu mến Chúa Giêsu hơn chính cuộc sống mình và đã theo Ngài đến bên Thánh giá, giúp chúng ta luôn biết đặt mình trước Thiên Chúa với trái tim sẵn sàng, để Lời của Ngài phán xét hành vi và lựa chọn của chúng ta.

Nguồn: vaticannews.va/vi

 

Đức Phanxicô, Huấn dụ Chúa nhật 13 Thường niên năm A (02/7/2017) - Hai yếu tố của người môn đệ thừa sai

Phụng vụ hôm nay giới thiệu với chúng ta các lời sau cùng của diễn văn truyền giáo trong chương 10 Phúc Âm thánh Mátthêu (x. Mt 10,37-49), qua đó Chúa Giêsu dậy dỗ các tông đồ trong lần đầu tiên gửi họ đi truyền giáo trong các làng mạc vùng Galilêa và Giuđêa. Trong phần cuối này Chúa Giêsu nêu bật hai khía cạnh nòng cốt cho cuộc sống của người môn đệ thừa sai; thứ nhất, mối dây nối kết họ với Chúa Giêsu mạnh mẽ hơn bất cứ môi dây nào khác; thứ hai, người truyền giáo không mang chính mình nhưng mang Chúa Giêsu, và qua Ngài mang tình yêu của Thiên Chúa Cha trên trời. Hai khía cạnh này gắn liền với nhau, bởi vì Chúa Giêsu càng ở trung tâm con tim và cuộc sống của người môn đệ bao nhiêu, thì người môn đệ càng để cho sự hiện diện của Ngài “trong suốt” bấy nhiêu. Cả hai đi đôi với nhau.

Chúa Giêsu nói: “Ai yêu cha mẹ hơn Thầy, thì không xứng đáng với Thầy“ (c. 37). Tình yêu mến của một người cha, sự hiền dịu của một bà me, tình bằng hữu dịu ngọt giữa anh chị em, tất cả những điều này, tuy rất tốt lành và hợp pháp, nhưng nó không thể được đặt trước Chúa Kitô. Không phải bởi vì Chúa muốn chúng ta không có con tim và lòng biết ơn, mà trái lại, bởi vì điều kiện của người môn đệ đòi buộc một tương quan ưu tiên với vị thầy. Bất cứ môn đệ nào, dù là giáo dân nam nữ, một linh mục, một giám mục: tương quan này phải ưu tiên. Có lẽ câu hỏi đầu tiên mà chúng ta cần đặt ra cho một kitô hữu đó là: “Mà bạn có gặp gỡ Chúa Giêsu không? Bạn có cầu nguyện với Ngài không?” Tương quan. Có lẽ chúng ta hầu như có thể minh giải Sách Sáng Thế: Vì vậy con người sẽ bỏ cha mẹ mình và kết hiệp với Chúa Giêsu Kitô, và cả hai sẽ trở thành một (x. St 2,24).

Ai để cho mình bị thu hút vào sự cột buộc của tình yêu và cuộc sống này với Chúa Giêsu, thì trở thành một người đại diện của Chúa, một “đại sứ” của Ngài, nhất là với kiểu hiện diện và sống của mình. Đến độ chính Chúa Giêsu khi sai các môn đệ ra đi truyền giáo đã nói với các ông rằng: “Ai tiếp đón các con là tiếp đón Thầy, và ai tiếp đón Thầy là tiếp đón Đấng đã sai Thầy” (Mt 10,40). Người ta phải có thể cảm nhận rằng đối với người môn đệ Đức Giêsu thực sự là “Chúa”, thực sự là trung tâm, là tất cả của cuộc sống. Không quan trọng, nếu sau này, như mọi người trần gian, họ có các hạn hẹp và cả các lỗi lầm nữa - miễn là họ khiêm tốn thừa nhận chúng - ; điều quan trọng là họ không có con tim hai mặt - và đây là điều nguy hiểm. Tôi là kitô hữu, tôi là môn đệ Chúa Giêsu, tôi là linh mục, tôi là giám mục, nhưng tôi sống hai lòng. Không, điều này không được. Người môn đệ không được sống hai lòng, nhưng phải có con tim đơn sơ, thống nhất; không xỏ chân hai giầy, nhưng liêm chính với chính mình và với tha nhân. Sống hai mặt là không kitô. Vì thế, Chúa Giêsu cầu xin Thiên Chúa Cha để các môn đệ không rơi vào tinh thần của thế tục. Hoặc bạn theo Chúa Giêsu, với tinh thần của Chúa Giêsu, hay bạn theo tinh thần thế gian.

Và ở đây kinh nghiệm linh mục dậy cho chúng ta biết một điều rất hay đẹp và rất quan trọng: đó là chính sự tiếp đón này của dân thánh trung thành của Thiên Chúa, chính ly nước lạnh (c. 42) mà Chúa Giêsu nói đến trong Phúc Âm hôm nay, cho đi với đức tin trìu mến, giúp bạn là một linh mục tốt! Có một sự tương tác cả trong việc truyền giáo: nếu bạn bỏ tất cả vì Chúa Giêsu, thì dân chúng nhận biết Chúa nơi bạn; nhưng đồng thời họ cũng giúp bạn trở lại với Ngài mỗi ngày, canh tân và thanh tẩy mình khỏi các thỏa hiệp và thắng vượt các cám dỗ. Một linh mục càng gần gũi dân Chúa bao nhiêu, thì sẽ lại càng cảm thấy mình gần Chúa Giêsu bấy nhiêu, và một linh mục càng gần Chúa Giêsu bao nhiêu, thì lại càng cảm thấy mình gần dân Chúa bấy nhiêu!

Chính Đức Trinh Nữ Maria là người đầu tiên cảm nghiệm được yêu Chúa Giêsu thật sự có nghĩa là gì qua việc Mẹ tự tách mình khỏi Chúa Giêsu về mặt thể lý, và trao ban một ý nghĩa mới cho các tương quan gia đình bắt đầu từ đức tin vào Chúa Giêsu. Với sự bầu cử hiền mẫu, xin Mẹ giúp chúng ta sống như những thừa sai tự do và tươi vui của Tin Mừng.

Nguồn: archivioradiovaticana.va (02.07.2017)

Nguồn tin: hdgmvietnam.org

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây