Alleluia, alleluia! - Ta là sự sáng thế gian, ai theo ta sẽ đuơc ánh sáng ban sự sống. - Alleluias

BÀI GIẢNG ĐỨC THÁNH CHA - CHÚA NHẬT 18 THƯỜNG NIÊN NĂM A

Thứ sáu - 31/07/2026 11:10
BÀI GIẢNG ĐỨC THÁNH CHA - CHÚA NHẬT 18 THƯỜNG NIÊN NĂM A

Đức Phanxicô, Huấn dụ Chúa nhật 18 Thường niên năm A (02/8/2020) - Luận lý của Thiên Chúa là chăm sóc cho tha nhân chứ không quay mặt đi

Anh chị em thân mến,

Đoạn Tin mừng Chúa nhật XVIII Thường niên hôm nay thuật lại phép lạ hóa bánh ra nhiều (Mt 14,13-21). Sự kiện diễn ra trong một nơi hoang vắng, nơi Chúa Giêsu và các môn đệ rút lui khỏi đám đông. Nhưng dân chúng đến với Chúa để lắng nghe Chúa và được chữa lành: thật sự là lời nói và việc làm của Chúa chữa lành và ban niềm hy vọng.

Dưới sức nóng của mặt trời, đám đông vẫn ở đó, và các môn đệ, những người thực tế, yêu cầu Chúa Giêsu giải tán đám đông để họ đi kiếm thức ăn. Nhưng Chúa trả lời: “Chính anh em hãy cho họ ăn” (c.16). Chúng ta hãy tưởng tượng nét mặt của các môn đệ! Chúa Giêsu biết điều Chúa sắp làm, nhưng Chúa muốn thay đổi thái độ của họ: Chúa không nói “hãy giải tán họ”, “để họ tự lo đi”, “để họ tìm thức ăn cho họ”; nhưng Chúa nói “điều gì Chúa Quan Phòng ban cho chúng ta để chia sẻ?”.

Đây là hai thái độ tương phản. Và Chúa Giêsu muốn các môn đệ có thái độ thứ hai, bởi vì đề nghị thứ nhất là một đề nghị thực tiễn, nhưng không quảng đai: “hãy giải tán họ, để họ đi tìm thức ăn, để họ tự lo”. Và Chúa Giêsu nghĩ theo cách khác.

Qua tình huống này, Chúa Giêsu muốn dạy các người bạn ngày xưa cũng như ngày nay của Chúa lối lý luận của Thiên Chúa. Luận lý của Thiên Chúa chúng ta thấy ở đây là gì? Đó là lối lý luận chăm lo cho tha nhân; luận lý không rửa tay vô can, luận lý không ngoảnh mặt đi nơi khác. Đó là lối lý luận chăm lo cho người khác. Lối lý luận “để họ tự lo” không được có trong từ điển Kitô giáo.

Ngay lập tức, một người trong nhóm Mười Hai, với tính thực tế, liền nói: “Chúng con chỉ có năm cái bánh và hai con cá!”, Chúa Giêsu trả lời: “Đem lại đây cho Thầy” (cc. 17-18). Chúa cầm lấy thức ăn đó, ngước mắt lên trời, đọc lời chúc tụng và bắt đầu bẻ ra và trao các phần cho các môn đệ để phân phát cho dân. Và số bánh và cá đó không hết, chúng đủ cho hàng ngàn người và con thừa lại.

Bằng việc làm này Chúa Giêsu bày tỏ quyền năng của Chúa, tuy nhiên không phải một cách ngoạn mục, nhưng như một dấu chỉ của đức ái, của lòng quảng đại của Thiên Chúa Cha đối với những đứa con mệt mỏi và thiếu thốn của Người. Chúa đi sâu vào trong cuộc sống của dân Chúa, Chúa hiểu được sự mệt mỏi và giới hạn của họ, nhưng không để ai bị hư mất hoặc thiếu thốn: Chúa bồi bổ họ bằng Lời Chúa và ban lương thực dư tràn để dưỡng nuôi họ.

Trong trình thuật Tin mừng chúng ta thấy có đề cập đến Bí tích Thánh Thể, đặc biệt là ở đó miêu tả việc chúc tụng, bẻ bánh, trao cho các môn đệ, phân phát cho dân chúng (c.19). Cần lưu ý mức độ liên kết chặt chẽ giữa bánh Thánh Thể, lương thực cho sự sống đời đời, và lương thực hằng ngày, cần thiết cho cuộc sống trần thế. Trước khi tự dâng hiến chính mình cho Chúa Cha như Lương thực cứu độ, Chúa Giêsu lo liệu lương thực cho những người theo Chúa và những người để được ở với Chúa, họ đã quên chuẩn bị những điều cần thiết. Đôi khi, tinh thần và vật chất đối nghịch nhau, nhưng trong thực tế, cả hai thái độ duy tâm cũng như duy vật đều là điều xa lạ với Kinh thánh. Nó không phải là ngôn ngữ của Kinh thánh.

Cảm thương, sự dịu dàng của Chúa Giêsu đối với đám đông không phải là chủ nghĩa duy cảm tính, nhưng là biểu hiện cụ thể của tình yêu thương, chăm sóc những nhu cầu của mọi người. Và chúng ta được mời gọi đến với bàn tiệc Thánh Thể với cùng thái độ của Chúa Giêsu: cảm thương với nhu cầu của người khác. Từ này lập lại trong Tin mừng khi Chúa Giêsu nhìn thấy một vấn đề, một căn bệnh hay đám đông không có thức ăn… “Người chạnh lòng thương xót”.

Cảm thương không phải là một tình cảm thuần vật chất; lòng cảm thương thật sự là đau khổ với, mang lấy trên mình nỗi đau của người khác. Có lẽ sẽ tốt cho chúng ta hôm nay khi chúng ta tự hỏi: tôi có động lòng trắc ẩn khi đọc tin tức về chiến tranh, đói khát, đại dịch không? Rất nhiều điều ... Tôi có cảm thương với những người đó không? Tôi có cảm thương với những người gần gũi với tôi không? Tôi có thể chịu đau khổ với họ hay tôi nhìn đi nơi khác hoặc "để họ tự lo?" Đừng quên từ "cảm thương" này, đó là niềm tin vào tình yêu quan phòng của Chúa Cha và có nghĩa là sự chia sẻ can đảm.

Xin Đức Maria giúp chúng ta đi theo con đường mà Chúa chỉ cho chúng ta trong Tin mừng hôm nay. Đó là con đường của tình huynh đệ, cần thiết để đối mặt với sự nghèo đói và đau khổ của thế giới này, đặc biệt là trong thời khắc nghiêm trọng, và thúc đẩy chúng ta đi ra khỏi thế giới của chính mình, bởi vì đó là một hành trình bắt đầu từ Thiên Chúa và trở về với Thiên Chúa.

Nguồn: vaticannews.va/vi

 

Đức Phanxicô, Huấn dụ Chúa nhật 18 Thường niên năm A (03/8/2014) - Xót thương, chia sẻ và Thánh Thể

Anh chị em thân mến,

Phúc âm Chúa nhật thường niên thứ 18 năm A kể lại biến cố Chúa Giêsu làm phép lạ hóa bánh ra nhiều để nuôi dân chúng (Mt 14:13-21). Chúa Giêsu làm phép lạ đó gần bờ hồ Galilê, trong một chỗ vắng vẻ, nơi ngài đã cùng các môn đệ rút lui vào đó sau khi nghe tin ông Gioan Tẩy Giả chết. Nhưng có biết bao người đã đi theo và tới với các ngài. Và khi trông thấy họ Chúa Giêsu cảm thương và chữa lành những người bệnh cho tới chiều. Khi đó các môn đệ lo lắng vì trời đã muộn, các ông gợi ý cho Chúa giải tán đám đông để họ có thể vào các làng mạc mua thức ăn. Nhưng Chúa Giêsu bình tĩnh trả lời: ”Chính các con hãy cho họ ăn đi” (Mt 14,16). Rồi sau khi 5 chiếc bánh và hai con cá được đem tới, Người chúc lành, bắt đầu bẻ ra, trao cho các môn đệ, và các ông phân phát cho dân chúng. Mọi người ăn no nê mà vẫn còn dư.

Trong biến cố này chúng ta có thể tiếp nhận ba sứ điệp. Thứ nhất là lòng cảm thương. Trước đám dông đuổi theo Người - và có thể nói rằng không để cho người yên - Chúa Giêsu không phản ứng với sự cáu giận, Người không nói: “Dân này làm phiền tôi”. Không. Không. Nhưng Người phản ứng với tâm tình cảm thương, bởi vì Người biết rằng họ tìm Người không phải vì tò mò, nhưng vì cần Người. Chúng ta hãy chú ý: cảm thương, đó là điều Chúa Giêsu cảm thấy. Nó không chỉ đơn sơ là thương hại, mà còn hơn nữa! Nó có nghĩa là đau khổ với, đồng hóa mình trong nỗi khổ đau của người khác, tới độ nhận lấy nó trên chính mình. Chúa Giêsu là như thế: Ngài cùng đau khổ với chúng ta. Ngài đau khổ với chúng và cho chúng ta. Và dấu chỉ của lòng cảm thương đó là Ngài đã chữa lành nhiều người bệnh. Chúa Giêsu dậy chúng ta đặt các nhu cầu của người nghèo trước các nhu cầu của chúng ta. Các nhu cầu của chúng ta, cho dù hợp pháp, cũng sẽ không bao giờ cấp thiết như các nhu cầu của người nghèo, là những người không có cái tối thiểu để sống. Chúng ta thường nói về người nghèo, nhưng khi nói về người nghèo, chúng ta có cảm thấy rằng người đàn ông này, người đàn bà nọ, các trẻ em ấy không có điều cần thiết để sống không? Rằng họ không có ăn, không có mặc, không thể có thuốc men. Cả các trẻ em nữa không thể đến trường... Và vì thế các nhu cầu của chúng ta, dù hợp pháp, sẽ không bao giờ cấp thiết bằng các nhu cầu của người nghèo không có điều tối thiểu để sống.

Sứ điệp thứ hai là sự chia sẻ. Thứ nhất là sự cảm thương, điều mà Chúa Giêsu cảm thấy với sự chia sẻ. Thật ích lợi đối chiếu phản ứng của các môn đệ trước người dân mệt mỏi và đói khát với phản ứng của Chúa Giêsu. Các môn đệ nghĩ rằng tốt hơn là giải tán dân chúng, để họ có thể đi mua thức ăn. Trái lại, Chúa Giêsu nói: các con hãy cho họ ăn đi. Hai phản ứng khác nhau, chúng phản ánh hai luận lý trái nghịch nhau: các môn đệ phản ứng theo thế gian, theo đó mỗi người nghĩ tới chính mình; họ đã phản ứng như thể nói rằng: “Anh chi em hãy tự lo liệu.” Chúa Giêsu lý luận theo cái luận lý của Thiên Chúa, là cái luận lý của sự chia sẻ. Biết bao nhiêu lần chúng ta đã quay mặt đi nơi khác để không trông thấy các người anh em cần giúp đỡ. Và cái nhìn đi chỗ khác này là một kiểu lịch sự để nói rằng, trong đôi găng tay trắng: “Hãy tư lo liệu lấy”. Điều này không phải là của Chúa Giêsu: đó là sự ích kỷ. Nếu Chúa Giêsu đã giải tán các đám đông, thì cũng sẽ còn có biết bao nhiêu người không có ăn. Trái lại, ít chiếc bánh và cá, được chia sẻ và được Thiên Chúa chúc phúc, đã đủ cho tất cả mọi người. Chúng ta hãy chú ý: đây không phải là một ma thuật, mà là một ”dấu chỉ”! Một dấu chỉ mời gọi có niềm tin nơi Thiên Chúa, là Cha quan phòng, là Đấng không để cho chúng ta thiếu “lương thực hằng ngày”, nếu chúng ta biết chia sẻ nó như anh chị em!

Sứ điệp thứ ba là phép lạ hóa bánh ra nhiều báo trước Bí tích Thánh Thể. Chúng ta thấy nó nơi cử chỉ của Chúa Giêsu “đọc lời chúc tụng” (c. 19) trước khi bẻ bánh và phân phát cho đám đông. Nó cũng là chính cử chỉ Người sẽ làm trong Bữa Tiệc Ly, khi Người thành lập việc tưởng niệm vĩnh cửu Hiến tế cứu độ của Người. Trong Bí tích Thánh Thể Chúa Giêsu không cho một chiếc bánh, nhưng cho bánh sự sống vĩnh cửu, trao ban chính Ngài, tận hiến chính mình cho Thiên Chúa Cha vì yêu thương chúng ta. Ai đến với Bí tích Thánh Thể mà không có lòng cảm thương các người túng thiếu và không chia sẻ, thì không hợp với Chúa Giêsu...

Cảm thương, chia sẻ và Thánh Thể. Đó là con đường mà Chúa Giêsu chỉ cho chúng ta trong Tin mừng này. Một con đường dẫn đưa chúng ta tới chỗ đối chiếu với các nhu cầu của thế giới này với tình huynh đệ; nhưng nó dẫn đưa chúng ta vượt qua thế giới này, bởi vì nó khởi hành từ Thiên Chúa và trở lại với Người.

Xin Đức Trinh Nữ Maria, Mẹ của sự Quan Phòng thiên linh, đồng hành với chúng ta trên con đường này.

Nguồn: archivioradiovaticana.va

 

Đức Bênêđictô XVI, Huấn dụ Chúa nhật 18 Thường niên năm A (31/7/2011) - Không được thờ ơ trước thảm cảnh của những người đói khát

Bài Tin mừng Chúa nhật này mô tả phép lạ hóa bánh mà Chúa Giêsu đã làm cho một đám đông lớn đi theo Ngài để nghe Ngài giảng và được chữa lành khỏi nhiều bệnh tật (xem Mt 14:14). Khi chiều tối buông xuống, các môn đệ đề nghị Chúa Giêsu cho đám đông giải tán để họ có thể dùng bữa. Nhưng Chúa có ý khác: “Các con hãy cho họ ăn” (Mt 14:16). Tuy nhiên, họ chỉ có “năm cái bánh… và hai con cá”. Hành động tiếp theo của Chúa Giêsu gợi nhớ đến bí tích Thánh Thể: “Người ngước mắt lên trời, đọc lời chúc tụng, bẻ bánh ra và trao cho các môn đệ, và các môn đệ phân phát cho dân chúng” (Mt 14,19).

Phép lạ hệ tại việc chia sẻ huynh đệ một ít bánh mà được tín thác cho quyền năng của Thiên Chúa, không những chúng đủ cho tất cả mọi người, mà còn dư thừa nữa, tới độ làm đầy mười hai giỏ. Chúa thúc giục các môn đệ để chính các vị phân phát bánh cho đám đông; trong cách thức đó Người dậy dỗ và chuẩn bị các vị cho sứ mệnh tông đồ tương lai: thật thế, các vị phải đem thực phẩm Lời sự sống và Bí tích đến cho tất cả mọi người.

Trong dấu chỉ lạ lùng ấy việc nhập thể của Thiên Chúa và công trình cứu độ giao thoa nhau. Thật vậy, Chúa Giêsu ”xuống” khỏi thuyền để gặp gỡ con người (x. Mt 14,14). Thánh Massimô Tuyên Tín khẳng định rằng Ngôi Lời Thiên Chúa “vì tình yêu đối với chúng ta, hạ mình hiện diện trong thịt xác, bắt nguồn từ chúng ta và phù hợp với chúng ta ngoại trừ tội lỗi, và để trình bầy với chúng ta giáo huấn với các lời nói và gương sống phù hợp với chúng ta” (Ambiguum 3: PG 91,1285 C).

Ở đây, Chúa cống hiến cho chúng ta một gương sáng hùng hồn về lòng thương xót đối với dân chúng. Chúng ta nghĩ tới biết bao nhiêu anh chị em trong những ngày này đang phải đau khổ vì các hậu quả của nạn đói kém trong vùng Sừng Phi châu; nó trở thành trầm trong hơn vì chiến tranh và vì thiếu các cơ cấu chắc chắn. Chúa Kitô chú ý tới nhu cầu vật chất, nhưng Ngài muốn cho nhiều hơn nữa, bởi vì con người luôn luôn ”đói khát một cái gì hơn nữa, nó cần một cái gì hơn nữa” (Gesù di Nazareth, Milano 2007,311). Trong bánh của Chúa Kitô tình yêu của Thiên Chúa hiện diện; trong cuộc gặp gỡ với Ngài ”chúng ta dưỡng nuôi mình bằng chính Thiên Chúa sống động, chúng ta thật sự ăn “bánh từ trời” (ibid).

Anh chị em thân mến, “trong Bí tích Thánh Thể Chúa Giêsu làm cho chúng ta trở thành các chứng nhân lòng thương xót của Thiên chúa đối với từng anh chị em một. Như thế nảy sinh chung quanh mầu nhiệm Thánh Thể việc phục vụ bác ái đối với tha nhân” (Esortazione ap. postsin. Sacramentum caritatis, 88). Thánh Ignazio, Đấng sáng lập dòng Tên mà Giáo hội kính nhớ hôm nay, làm chứng điều đó. Thật vậy, vì người đã chọn sống “bằng cách tìm kiếm Thiên Chúa trong tất cả mọi sự và yêu mến Người trong tất cả mọi thụ tạo” (x. Costituzioni della Compagnia di Gesù, III, 1,26).

Chúng ta hãy phó thác cho Đức Trinh Nữ Maria lời cầu nguyện của chúng ta, để Mẹ mở rộng con tin chúng ta cho lòng xót thương đối với tha nhân và cho việc chia sẻ huynh đệ.

Nguồn: archivioradiovaticana.va

Nguồn tin: hdgmvietnam.org

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây