Đức Phanxicô, Huấn dụ Chúa nhật 2 mùa Chay năm A (05/3/2023) - Chiêm ngắm Chúa biến hình dẫn đến hành động
Anh chị em thân mến, chào anh chị em!
Vào Chúa Nhật thứ hai Mùa Chay này, Tin Mừng về Chúa Biến Hình được công bố: Chúa Giêsu đem các ông Phêrô, Giacôbê và Gioan lên núi, và tỏ mình ra cho các ông với tất cả vẻ đẹp của Con Thiên Chúa (x. Mt 17:1- 9).
Chúng ta hãy dừng lại một chút ở khung cảnh này và tự hỏi: vẻ đẹp này bao gồm những gì? Các môn đệ thấy gì? Một hiệu ứng trình diễn? Không, không phải vậy. Họ nhìn thấy ánh sáng thánh thiện của Thiên Chúa chiếu tỏa trên khuôn mặt và y phục của Chúa Giêsu, là hình ảnh hoàn hảo của Chúa Cha. Người mặc khải sự vĩ đại của Thiên Chúa, vẻ đẹp của Thiên Chúa. Nhưng Thiên Chúa là Tình Yêu, và do đó, các môn đệ đã tận mắt chứng kiến vẻ đẹp và sự huy hoàng của Tình Yêu Thiên Chúa nhập thể nơi Đức Kitô. Một sự hưởng nếm trước của thiên đàng. Thật là điều bất ngờ cho các môn đệ! Từ lâu họ đã tận mắt chứng kiến khuôn mặt của Tình yêu, và họ chưa bao giờ nhận ra khuôn mặt ấy đẹp như thế! Chỉ đến bây giờ họ mới nhận ra điều đó, với niềm vui vô hạn.
Thực tế, với kinh nghiệm này Chúa Giêsu đang huấn luyện họ, đang chuẩn bị họ cho một bước còn quan trọng hơn. Thật vậy, chẳng bao lâu nữa, họ sẽ phải biết cách nhận ra cùng một vẻ đẹp ở nơi Người, khi Người bị treo trên thập giá và khuôn mặt của Người bị biến dạng. Phêrô khó khăn để hiểu: ông muốn thời gian dừng lại, muốn đặt mọi khung cảnh ở trạng thái “tạm dừng”, muốn ở lại đó và kéo dài trải nghiệm tuyệt vời này; nhưng Chúa Giêsu không cho phép. Thật sự, ánh sáng của Người không thể bị giảm xuống thành một “khoảnh khắc kỳ diệu”! Nếu như thế, ánh sáng ấy trở thành một thứ nhân tạo và giả tạo, tan biến trong làn sương mù của những cảm giác thoáng qua. Trái lại, Chúa Kitô là ánh sáng dẫn lối hành trình, như cột lửa cho dân chúng trong sa mạc (x. Xh 13,21). Vẻ đẹp của Chúa Giêsu không làm cho các môn đệ xa rời thực tại cuộc sống, nhưng ban cho họ sức mạnh để theo Người lên Giêrusalem, đến tận thập giá. Vẻ đẹp của Chúa Giêsu không phải là bỏ trốn thực tại, nhưng thúc đẩy bạn bước tới.
Anh chị em thân mến, Tin Mừng này chỉ ra một con đường cho chúng ta: Tin Mừng dạy chúng ta biết tầm quan trọng của việc ở với Chúa Giêsu, ngay cả khi không dễ để hiểu được mọi điều Người nói và làm cho chúng ta. Thật vậy, chính nhờ ở với Người mà chúng ta học cách nhận ra, nơi khuôn mặt của Người, vẻ đẹp rạng ngời của tình yêu trao ban, ngay cả khi mang dấu thập giá. Và chính tại trường học của Người, chúng ta học cách cảm nhận cùng một vẻ đẹp trên khuôn mặt của những người cùng bước đi bên cạnh chúng ta hàng ngày: các thành viên trong gia đình, bạn bè, đồng nghiệp, những người chăm sóc chúng ta theo nhiều cách khác nhau. Bao nhiêu khuôn mặt sáng ngời, bao nhiêu nụ cười, bao nhiêu nếp nhăn, bao nhiêu nước mắt và vết sẹo nói lên tình yêu xung quanh chúng ta! Chúng ta học cách nhận ra và lấp đầy con tim bằng những điều ấy. Sau đó chúng ta lên đường, mang ánh sáng mà chúng ta đã nhận được cho những người khác, bằng những việc làm cụ thể của tình yêu (x. 1 Ga 3,18), dấn thân một cách quảng đại hơn vào những công việc hàng ngày của chúng ta, yêu thương, phục vụ và tha thứ với lòng nhiệt thành và sẵn sàng hơn. Chiêm ngắm sự kỳ diệu của Thiên Chúa, chiêm ngắm khuôn mặt của Thiên Chúa phải đưa đến việc phục vụ người khác.
Chúng ta có thể tự hỏi: chúng ta có biết nhận ra ánh sáng tình yêu của Chúa trong cuộc đời chúng ta không? Chúng ta có nhận ra điều đó với niềm vui và lòng biết ơn trên khuôn mặt của những người yêu mến chúng ta không? Chúng ta có đang tìm kiếm xung quanh mình những dấu hiệu của ánh sáng này, ánh sáng lấp đầy trái tim chúng ta và mở rộng chúng ra để đón nhận tình yêu và sự phục vụ không? Hay chúng ta thích những ngọn lửa rơm thần tượng, vốn khiến chúng ta xa lánh và khép kín chính mình? Chúng ta yêu thích ánh sáng thật của Chúa hay ánh sáng giả tạo của các thần tượng?
Xin Mẹ Maria, Đấng luôn giữ trong lòng ánh sáng của Con Mẹ, ngay cả trong bóng tối của đồi Canvê, luôn đồng hành với chúng ta trên con đường tình yêu.
Nguồn: vaticannews.va/vi
Đức Phanxicô, Huấn dụ Chúa nhật 2 mùa Chay năm A (08/3/2020) - Trở thành chứng nhân là một hồng ân
Anh chị em thân mến,
Tin Mừng Chúa nhật thứ hai Mùa Chay thuật lại cho chúng ta biến cố Biến hình của Chúa Giêsu. Chúa đưa các ông Phêrô, Giacôbê và Gioan lên núi, tượng trưng sự gần gũi với Thiên Chúa, để khai mở cho các ông hiểu trọn vẹn hơn mầu nhiệm con người của Ngài: Chúa sẽ phải đau khổ, phải chết và sẽ phục sinh. Trước đó, Chúa đã nói với các ông về những điều này, những điều đang chờ đợi Chúa, nhưng các ông không thể chấp nhận. Vì thế, khi Chúa và các ông lên đến đỉnh núi, Chúa chìm đắm cầu nguyện và biến hình trước mắt các ông: "Dung nhan Người chói lọi như mặt trời, và y phục Người trở nên trắng tinh như ánh sáng" (câu 2).
Qua sự kiện Biến hình tuyệt vời này, ba môn đệ được mời gọi nhận ra nơi Chúa Giêsu “Con Thiên Chúa rực sáng vinh quang”. Các ông hiểu Thầy hơn. Các ông nhận ra rằng chiều kích nhân loại không biểu lộ tất cả thực tế nơi Thầy mình; dưới con mắt của các ông chiều kích thần linh của Thầy được mạc khải. Và từ trên cao vang lên tiếng phán: “Đây là Con yêu dấu của Ta… hãy vâng nghe lời Người” (c. 5). Chính Chúa Cha trên trời xác nhận - có thể gọi như thế - cuộc “tấn phong” mà Đức Giêsu đã lãnh nhận trong ngày chịu phép rửa tại sông Giođan, và mời gọi các môn đệ hãy lắng nghe và bước theo Người.
Cần nhấn mạnh rằng, ở giữa nhóm Mười Hai, Chúa Giêsu chọn Phêrô, Giacôbê và Gioan cùng lên núi với Chúa. Chúa dành cho các ông đặc quyền chứng kiến cuộc Biến hình. Tuy nhiên, trong lúc thử thách, Thánh Phêrô chối Chúa; và hai anh em Giacôbê và Gioan thì xin các vị trí đầu tiên trong vương quốc của Chúa (Mt 20,20-23). Nhưng Chúa Giêsu không chọn theo tiêu chuẩn của chúng ta, mà theo kế hoạch yêu thương của Ngài. Đó là một sự chọn lựa nhưng không, vô điều kiện, một sáng kiến tự do, một tình bằng hữu thần linh không đòi hỏi điều gì đáp trả. Như Chúa đã gọi ba môn đệ này, ngày nay, Ngài cũng gọi một số người ở kề bên Ngài, để làm chứng. Trở thành nhân chứng là một ân ban mà chúng ta không xứng đáng: chúng ta cảm thấy không xưng đáng, nhưng chúng ta không thể lùi lại đàng sau với lý do chúng ta không có khả năng.
Chúng ta chưa ở trên núi Tabor, mắt chúng ta chưa chứng kiến khuôn mặt chiếu sáng như mặt trời của Chúa Giêsu. Tuy nhiên, Lời Cứu độ và đức tin đã được trao ban cho chúng ta. Trong những cách thức khác nhau, chúng ta đã trải nghiệm niềm vui gặp gỡ với Chúa Giêsu. Chúa cũng nói với chúng ta: ‘Hãy đứng dậy và không sợ hãi’” (Mt 17,7). Trong một thế giới bị đánh dấu bởi ích kỷ và tham lam, ánh sáng của Thiên Chúa thường bị che khuất bởi những lo toan hằng ngày. Chúng ta thường hay nói: tôi không có thời gian cầu nguyện, tôi không có khả năng phục vụ trong giáo xứ, không có khả năng đáp ứng những yêu cầu của người khác… Nhưng chúng ta không được quên rằng chúng ta đã lãnh nhận Bí tích Thanh tẩy và Bí tích Thêm sức làm cho chúng ta trở thành nhân chứng, không phải vì tài năng của chúng ta, nhưng do hồng ân của Chúa Thánh Thần.
Trong thời gian thuận tiện của mùa Chay, xin Đức Trinh Nữ Maria cầu bầu cho chúng ta được ơn ngoan ngoãn trước Thánh Thần - điều không thể thiếu để chúng ta kiên quyết bước đi trên hành trình hoán cải.
Nguồn: vaticannews.va/vi
Đức Phanxicô, Bài giảng Chúa nhật 2 mùa Chay năm A (12/3/2017) - Hai hình ảnh của Chúa Giêsu
Anh chị em thân mến,
Trong đoạn Tin mừng này (x. Mt 17,1-9), hai lần người ta nhắc đến vẻ đẹp của Chúa Giêsu, Chúa Giêsu là Thiên Chúa, Chúa Giêsu rạng ngời ánh sáng, Chúa Giêsu tràn đầy niềm vui và sự sống. Lần thứ nhất là trong thị kiến: “Người biến hình”. Người đã biến hình trước mặt các môn đệ: “Dung nhan Người chói lọi như mặt trời, và y phục Người trở nên trắng tinh như ánh sáng”. Chúa Giêsu được biến đổi; Người được hiển dung. Lần thứ hai là khi các ông xuống núi, Chúa Giêsu truyền cho họ đừng nói với ai về thị kiến ấy cho đến khi Người từ cõi chết sống lại. Nghĩa là Chúa Giêsu phục sinh – Người sẽ sống lại, và thực sự đã sống lại, nhưng lúc ấy Người chưa phục sinh, sẽ có khuôn mặt rạng ngời như thế! Nhưng điều Người muốn nói là gì? Rằng trong biến cố Hiển dung tuyệt đẹp ấy và biến cố phục sinh, sẽ có một khuôn mặt khác của Chúa Giêsu: một khuôn mặt không còn đẹp đẽ, nhưng bị biến dạng, bị tra tấn, bị khinh miệt, bị nhuộm máu bởi mão gai… Toàn thân Chúa Giêsu sẽ như một cái gì đó bị vứt bỏ.
Hai lần hiển dung, và giữa hai lần ấy là Chúa Giêsu chịu đóng đinh, là Thập giá. Chúng ta phải thực sự nhìn lên Thập giá! Đó là Chúa Giêsu là Thiên Chúa – “Đây là Con Ta”, “Đây là Con yêu dấu của Ta!” – Chúa Giêsu, Con Thiên Chúa, chính là Thiên Chúa, là Đấng làm đẹp lòng Chúa Cha: Người bị hủy hoại hoàn toàn để cứu độ chúng ta! Có thể dùng một từ rất mạnh, có lẽ là một trong những từ mạnh nhất của Tân ước, từ mà Thánh Phaolô sử dụng: “Thiên Chúa đã làm cho Đấng chẳng hề biết tội trở thành hiện thân của tội lỗi vì chúng ta” (x. 2 Cr 5,21). Tội là điều khủng khiếp nhất; tội là xúc phạm Thiên Chúa, là một cái tát vào mặt Thiên Chúa; là nói với Thiên Chúa: “Ngài không quan trọng đối với tôi; tôi thích điều này hơn…”. Vì thế, Chúa Giêsu đã trở nên tội lỗi; Người đã tự hủy mình, hạ mình đến tận cùng như thế… Và để chuẩn bị cho các môn đệ khỏi vấp ngã khi nhìn thấy Người trong tình trạng ấy, trên Thập giá, Người đã cho họ được chiêm ngắm Người trong vinh quang hiển dung.
Chúng ta quen nói về tội lỗi: khi xưng tội, chúng ta nói: “Con đã phạm tội này; con đã làm điều kia…”. Và trong Bí tích Hòa giải, khi được tha thứ, chúng ta cảm thấy mình được tha vì Người đã mang lấy những tội ấy trong cuộc Thương khó: Người đã trở nên tội lỗi. Chúng ta cũng quen nói về tội của người khác. Điều đó không tốt… Thay vì nói về tội của người khác, tôi không nói rằng chúng ta phải “tự làm mình thành tội lỗi,” điều đó chúng ta không thể làm, nhưng là nhìn vào chính tội lỗi của mình và nhìn lên Đấng đã trở nên hiện thân của tội lỗi.
Đó là hành trình tiến về lễ phục sinh, tiến về sự phục sinh: với xác tín về cuộc hiển dung này, chúng ta bước đi; vừa chiêm ngắm dung nhan rạng ngời, tuyệt đẹp ấy, dung nhan sẽ tỏ lộ trong phục sinh và là dung nhan chúng ta sẽ gặp nơi thiên đàng, vừa chiêm ngắm dung nhan kia, dung nhan đã mang lấy tội lỗi, đã trả giá như thế cho tất cả chúng ta. Chúa Giêsu đã trở nên tội lỗi; Người đã trở nên “bị nguyền rủa” vì chúng ta: Người Con được chúc phúc, trong cuộc thương khó, đã trở thành Đấng mang lời nguyền, vì Người đã mang lấy tội lỗi chúng ta (x. Gl 3,10-14). Chúng ta hãy suy nghĩ về điều ấy. Tình yêu nhiều biết bao! Một tình yêu lớn lao biết chừng nào! Và chúng ta cũng hãy nghĩ đến vẻ đẹp của dung nhan Chúa Giêsu được hiển dung, dung nhan mà chúng ta sẽ được gặp nơi thiên đàng. Ước gì việc chiêm ngắm hai dung nhan của Chúa Giêsu, dung nhan được hiển dung và dung nhan trở nên hiện thân của tội lỗi, bị nguyền rủa, khích lệ chúng ta tiến bước trên hành trình đời sống, trên hành trình là Kitô hữu. Ước gì điều đó thúc đẩy chúng ta xin ơn tha thứ cho tội lỗi mình, và đừng phạm tội nhiều nữa…Và trên hết, ước gì điều đó củng cố đức tin của chúng ta: nếu Người đã trở nên tội lỗi, thì là vì Người đã mang lấy tội lỗi của chúng ta. Và Người luôn sẵn sàng tha thứ cho chúng ta. Chúng ta chỉ cần cầu xin Người mà thôi.
Đức Phanxicô, Huấn dụ Chúa nhật 2 mùa Chay năm A (12/3/2017) - Qua thập giá đạt tới vinh quang phục sinh
Anh chị em thân mến, chào anh chị em!
Tin mừng Chúa nhật thứ hai mùa Chay trình thuật sự hiển dung của Chúa Giêsu (Xc Mt 17,1-9). Ngài đưa ba tông đồ: Phêrô, Giacôbê và Gioan ra một nơi riêng và cùng với họ lên một núi cao, và tại đó đã xảy ra hiện tượng lạ thường này: khuôn mặt Chúa Giêsu “sáng chói như mặt trời và áo Ngài trắng như ánh sáng” (v.2). Qua đó, Chúa chiếu tỏa nơi chính bản thân Ngài vinh quang Thiên Chúa mà ta có thể đón nhận với niềm tin trong lời giảng và những cử chỉ lạ lùng của Ngài. Và trong cuộc hiển dung trên núi, có sự xuất hiện của ông Môisê và Êlia, “chuyện vãn với Ngài” (v.3).
Sự sáng ngời trong biến cố lạ thường này nói lên mục tiêu của biến cố: đó là soi sáng tâm trí các môn đệ để họ có thể hiểu rõ ràng Thầy mình là ai. Đó là một tia sáng bất chợt mở ra mầu nhiệm Chúa Giêsu và soi sáng toàn thể con người và cuộc sống của Ngài.
Nay Chúa Giêsu đã quyết liệt tiến về Jerusalem, nơi Ngài sẽ bị kết án tử, chịu đóng đanh. Ngài muốn chuẩn bị các môn đệ trước cớ vấp phạm quá mạnh mẽ để nâng đỡ đức tin của họ, và đồng thời loan báo sự sống lại của Ngài, bằng cách tỏ ra mình là Đấng Messia, Con Thiên Chúa. Thực vậy, Chúa Giêsu chứng tỏ mình là Đấng Messia khác với mong đợi của nhiều người: họ mong chờ một vị vua quyền thế và vinh hiển, nhưng Chúa tỏ mình như một đầy tớ khiêm hạ và vô phương tự vệ: Ngài không tỏ mình như một chúa tể giàu sang, một dấu chỉ phúc lành, nhưng như một người nghèo hèn, không có nơi tựa đầu; không phải như một tổ phụ đông con nhiều cháu, nhưng như một người độc thân chẳng có nhà cũng chẳng có tổ. Quả thực đó là một mặc khải đảo lộn của Thiên Chúa và dấu chỉ gây ngỡ ngàng nhất của cớ gấp phạm này chính là thập giá. Nhưng chính qua thập giá mà Chúa Giêsu đạt tới sự phục sinh vinh hiển.
Chúa Giêsu hiển dung trên núi Tabor, Ngài muốn chứng tỏ cho các môn đệ vinh quang của Ngài không phải để tránh cho họ khỏi phải đi qua thập giá, nhưng để chỉ cho thấy thập giá dẫn tới đâu. Ai chết cùng với Chúa Kitô thì sẽ cùng sống lại với Chúa Kitô. Ai cùng Ngài chiến đấu, thì sẽ cùng Ngài chiến thắng. Đó là sứ điệp hy vọng mà thập giá của Chúa Giêsu chứa đựng, nhắn nhủ chúng ta vững mạnh can đảm trong cuộc sống. Thập giá Kitô không phải là một đồ trang trí nhà cửa hoặc một thứ nữ trang để đeo, nhưng là một lời mời gọi yêu thương, qua đó Chúa Giêsu tự hy sinh để cứu vớt nhân loại khỏi sự ác và tội lỗi. Trong mùa chay này, chúng ta hãy sốt sắng chiêm ngắm ảnh Thánh Giá; đó là biểu tượng đức tin Kitô, biểu tượng Chúa Giêsu, Đấng đã chịu chết và sống lại vì chúng ta. Chúng ta hãy làm sao để Thập Giá đánh dấu những giai đoạn trong hành trình mùa chay để ngày càng hiểu rõ hơn sự nặng nề của tội lỗi và giá trị hy tế qua đó Chúa Cứu Chuộc đã cứu chuộc chúng ta.
Đức Trinh Nữ Maria đã biết chiêm ngắm vinh quang của Chúa Giêsu ẩn náu trong nhân tính của Ngài. Xin Mẹ giúp chúng ta biết ở với Chúa trong kinh nguyện âm thầm, hãy để mình được soi sáng nhờ sự hiện diện của Chúa, để mang vào trong tâm hồn một phản chiếu vinh quang của Chúa, qua những đêm đen tối nhất.
Nguồn: archivioradiovaticana.va
Đức Phanxicô, Bài giảng Chúa nhật 2 mùa Chay năm A (16/3/2014) - Biết lắng nghe Người Con yêu dấu của Chúa
Trong lời nguyện đầu Thánh lễ, chúng ta đã xin Chúa ban cho chúng ta hai ân sủng: “Biết lắng nghe Người Con yêu dấu của Chúa”, để đức tin chúng ta được nuôi dưỡng nhờ Lời Thiên Chúa; và một ân sủng khác là “thanh luyện đôi mắt tâm hồn, để một ngày kia chúng ta được chiêm ngưỡng vinh quang của Chúa”. Ân sủng biết lắng nghe và ân sủng thanh luyện ánh nhìn, điều này gắn liền trực tiếp với bài Tin mừng chúng ta vừa nghe. Khi Chúa Giêsu được biến hình trước mặt Phêrô, Giacôbê và Gioan, các ông nghe tiếng Thiên Chúa Cha phán: “Đây là Con yêu dấu của Ta, hãy vâng nghe lời Người!”. Ân sủng biết lắng nghe Chúa Giêsu. Tại sao? Để đức tin chúng ta được nuôi dưỡng bằng Lời Thiên Chúa. Và đó là bổn phận của người Kitô hữu.
Bổn phận của người Kitô hữu là gì? Có thể anh chị em sẽ nói với tôi: đi lễ Chúa nhật; giữ chay và kiêng thịt trong Tuần Thánh; làm việc này việc kia… Nhưng bổn phận đầu tiên của người Kitô hữu là lắng nghe Lời Thiên Chúa, lắng nghe Chúa Giêsu, bởi vì Người nói với chúng ta và cứu độ chúng ta bằng Lời của Người. Chính nhờ Lời ấy mà Người làm cho đức tin của chúng ta thêm vững mạnh và kiên cường.
Hãy lắng nghe Chúa Giêsu! “Thưa Cha, con có nghe Chúa Giêsu chứ, con nghe nhiều lắm!”. “Vậy con nghe gì?”. “Con nghe đài, nghe truyền hình, nghe người ta nói chuyện…”. Mỗi ngày chúng ta nghe biết bao điều, nghe thật nhiều thứ… Nhưng tôi xin hỏi: mỗi ngày chúng ta có dành chút thời gian để lắng nghe Chúa Giêsu, để lắng nghe Lời của Người không? Chúng ta có sách Tin mừng ở nhà không? Và mỗi ngày chúng ta có đọc một đoạn Tin mừng để lắng nghe Chúa Giêsu không? Hay chúng ta sợ điều đó, hoặc chưa quen đọc Tin mừng?
Lắng nghe Lời Chúa Giêsu để được nuôi dưỡng! Điều đó có nghĩa là Lời của Chúa Giêsu là lương thực nuôi dưỡng linh hồn: nuôi dưỡng tâm hồn chúng ta, nuôi dưỡng đức tin của chúng ta! Tôi đề nghị mỗi ngày anh chị em dành vài phút đọc một đoạn Tin mừng hay và xem điều gì đang diễn ra trong đó. Lắng nghe Chúa Giêsu, và mỗi ngày Lời của Người đi vào tâm hồn chúng ta, làm cho đức tin chúng ta thêm mạnh mẽ.
Tôi cũng đề nghị anh chị em mang theo bên mình một cuốn Tin mừng nhỏ, thật nhỏ, để trong túi áo hay trong túi xách; và khi có chút thời gian rảnh, chẳng hạn khi đi xe buýt, dù đôi khi trên xe buýt việc giữ thăng bằng và giữ túi xách cũng không dễ, phải không?…Nhưng khi ngồi ở đâu đó, anh chị em có thể đọc vài dòng trong ngày. Hãy mang theo Tin mừng bên mình và đọc hai ba câu ngắn thôi. Người ta kể rằng một số vị tử đạo thời sơ khai, chẳng hạn thánh Cêcilia, luôn mang theo Tin mừng bên mình. Thánh Cêcilia đã mang theo Tin mừng. Bởi vì đó thực sự là lương thực căn bản của chúng ta: Lời của Đức Giêsu, Đấng nuôi dưỡng đức tin chúng ta.
Và ân sủng thứ hai mà chúng ta đã xin là ơn thanh luyện đôi mắt, đôi mắt tâm hồn, để chuẩn bị cho chúng ta hướng tới sự sống đời đời. Thanh luyện ánh nhìn! Chúng ta được mời gọi lắng nghe Chúa Giêsu, và Người tỏ mình ra; qua biến cố Hiển Dung, Người mời gọi chúng ta chiêm ngắm Người. Khi chiêm ngắm Chúa Giêsu, đôi mắt chúng ta được thanh luyện và được chuẩn bị cho sự sống đời đời, cho thị kiến Nước Trời.
Có lẽ đôi mắt chúng ta phần nào đang “mắc bệnh”, bởi chúng ta nhìn quá nhiều điều không thuộc về Chúa Giêsu, thậm chí những điều chống lại Người: những điều thuộc về thế gian, những điều không đem lại ánh sáng cho linh hồn. Và như thế, ánh sáng ấy dần dần bị dập tắt; rồi không hay biết, chúng ta rơi vào bóng tối nội tâm, vào sự tối tăm thiêng liêng, vào một đức tin bị che phủ: bóng tối, bởi chúng ta không còn quen nhìn và tưởng nghĩ về những điều thuộc về Chúa Giêsu.
Đó chính là điều hôm nay chúng ta đã xin với Chúa Cha, Đấng dạy chúng ta biết lắng nghe Chúa Giêsu và chiêm ngắm Người: lắng nghe Lời của Người, và như tôi đã nói với anh chị em về Tin mừng, điều đó thật quan trọng! Và khi đọc Tin mừng, hãy tưởng tượng, hãy nhìn xem Chúa Giêsu là ai, Người đã hành động thế nào. Nhờ đó, tâm trí và con tim chúng ta tiến bước trên hành trình hy vọng mà Chúa đặt để trước mặt chúng ta, như Người đã làm với tổ phụ Abraham.
Hãy luôn nhớ: lắng nghe Chúa Giêsu để làm cho đức tin thêm vững mạnh; chiêm ngắm Chúa Giêsu để chuẩn bị đôi mắt chúng ta cho thị kiến tuyệt diệu là được chiêm ngưỡng Thánh Nhan Người, nơi mà tất cả chúng ta, xin Chúa ban ơn cho chúng ta, sẽ tham dự vào một Thánh lễ không bao giờ chấm dứt. Amen.
Đức Phanxicô, Huấn dụ Chúa nhật 2 mùa Chay năm A (09/3/2014) - Các ngươi hãy nghe lời Ngài
Anh chị em thân mến, chào anh chị em!
Hôm nay, bài Tin mừng trình bày cho chúng ta biến cố Chúa Hiển dung. Đây là giai đoạn thứ hai trong hành trình mùa chay: giai đoạn thứ I là những cám dỗ trong hoang địa, chúa nhật tuần trước; giai đoạn thứ II là cuộc Hiển dung. Chúa Giêsu ”mang theo ngài Phêrô, Giacôbê và Gioan, và ngài dẫn họ ra một nơi riêng, trên một núi cao” (Mt 17,1). Núi trong Kinh Thánh tượng trưng nơi gần gũi với Thiên Chúa và cuộc gặp gỡ thân mật với Chúa; đó là nơi cầu nguyện, ở trước sự hiện diện của Chúa. Trên núi ấy, Chúa Giêsu tỏ mình cho 3 môn đệ, Ngài hiển dung, sáng láng, rất đẹp; và rồi có ông Môisê và Elia hiện ra, chuyện vãn với Ngài. Khuôn mặt Ngài sáng ngời và áo Ngài trắng tinh đến độ Phêrô ngỡ ngàng, muốn ở lại đó, như thể thời gian ngưng lại. Bất chợt từ trên cao có tiếng Chúa Cha tuyên bố Đức Giêsu là Con yêu dấu của Người, và nói: “Các ngươi hãy nghe lời Ngài” (v.5). Lời này rất quan trọng. Chúa Cha đã nói với các Tông đồ và Chúa nói với chúng ta nữa: “Hãy nghe Chúa Giêsu, vì Người là Con Ta yêu dấu”. Trong tuần này, chúng ta hãy giữ lời ấy trong tâm trí: “Các con hãy nghe Chúa Giêsu!”. Đây không phải là lời Giáo Hoàng nói, nhưng là Thiên Chúa Cha, nói với tất cả mọi người: với tôi, với anh chị em, với tất cả! Lời ấy như một trợ lực để tiến bước trên con đường Mùa Chay. “Các con hãy nghe Chúa Giêsu!”.
Lời mời này của Chúa Cha rất quan trọng. Là môn đệ của Chúa Giêsu, chúng ta được mời gọi trở thành những người lắng nghe tiếng Chúa và coi trọng những lời của Ngài. Để lắng nghe Chúa Giêsu, cần đi theo Ngài, như đám đông trong Phúc Âm đã làm, đi theo Chúa trên những nẻo đường xứ Palestine. Chúa Giêsu không có nhà thờ chính tòa hoặc tòa giảng cố định, nhưng Ngài là một bậc thầy lưu động, trình bày giáo huấn dọc theo những con đường ngài đi qua, những nẻo đường không luôn luôn có thể đoán trước, và nhiều khi không dễ dàng. Theo Chúa Giêsu để nghe Ngài. Nhưng chúng ta cũng nghe Chúa Giêsu trong lời Ngài đã được viết ra, trong Phúc Âm. Tôi hỏi anh chị em: anh chị em mỗi ngày có đọc một đoạn Phúc Âm hay không? Đó là một điều tốt đẹp. Có một cuốn Phúc Âm nhỏ, mang trong mình, trong túi, trong sắc, và đọc một đoạn nhỏ bất kỳ lúc nào trong ngày. Trong đó Chúa Giêsu nói với chúng ta, trong Phúc Âm. Anh chị em hãy nghĩ đến điều đó, không khó đâu, cũng không cần 4 sách Phúc Âm, 1 trong 4 cuốn. Luôn mang Phúc Âm theo người, vì đó là Lời Chúa Giêsu để có thể nghe Ngài.
Từ biến cố Chúa Hiển Dung, tôi muốn nêu lên hai yếu tố ý nghĩa, có thể tóm gọn trong hai từ: đi lên và đi xuống. Chúng ta cần đi ra một nơi riêng, leo lên núi trong một nơi thinh lặng, để tìm lại chính mình và nhận thức rõ hơn tiếng Chúa. Nhưng chúng ta không thể ở lại đó! Cuộc gặp gỡ với Thiên Chúa trong kinh nguyện tái thúc đẩy chúng ta xuống núi, và trở xuống cánh đồng, nơi chúng ta gặp gỡ bao nhiêu anh chị em đang bị vất vả cơ cực, bệnh tật, bất công, dốt nát, nghèo khổ vật chất và tinh thần đè nặng. Chúng ta được mời gọi mang hoa trái kinh nghiệm của chúng ta với Thiên Chúa cho những anh chị em ấy, chia sẻ với họ ân thánh đã nhận được. Đây là điều lạ lùng. Khi chúng ta nghe Lời Chúa Giêsu, chúng ta có Lời ấy trong con tim, Lời tăng trưởng. Và anh chị em có biết Lời tăng trưởng như thế nào không? Thưa bằng cách trao cho người khác. Lời Chúa Kitô trong chúng ta tăng trưởng khi chúng ta công bố lời ấy, khi chúng ta trao cho người khác. Và đó là đời sống Kitô. Đó là một sứ mạng của toàn thể Giáo Hội, của tất cả các tín hữu đã chịu phép rửa: lắng nghe Cúa Giêsu và trao tặng Ngài cho người khác. Anh chị em đừng quên điều này: trong tuần này, hãy nghe Chúa Giêsu! Rồi tuần tới Anh chị em sẽ nói với tôi xem anh chị em có làm điều này không: có một cuốn sách Phúc Âm nhỏ trong túi hoặc trong sắc, để đọc một đoạn nhỏ trong ngày.
Giờ đây chúng ta hãy hướng về Mẹ Maria, Mẹ chúng ta và phó thác mình cho sự hướng dẫn của Mẹ để tiếp tục hành trình mùa chay này trong đức tin và lòng quảng đại, học cách leo lên hơn nữa bằng kinh nguyện, và đi xuống bằng tình bác ái huynh đệ.
Nguồn: archivioradiovaticana.va
Đức Bênêđictô XVI, Huấn dụ Chúa nhật 2 mùa Chay năm A (20/3/2011) - Chúa Giêsu là Ánh sáng bởi Ánh Sáng
Anh chị em thân mến,
Tôi cảm tạ Chúa đã cho tôi những ngày làm Linh Thao vừa qua và tôi cảm nghiệm mình thật gần gụi với cầu nguyện. Chúa nhật thứ hai của mùa Chay tưởng nhớ việc Chúa Biến Hình Đức và Tin Mừng thuật lại cho chúng ta mầu nhiệm sự sống của Chúa Kitô. Sau khi loan báo cho các môn đệ về cuộc khổ nạn, Chúa Giêsu "đem các ông Phêrô, Giacôbê và Gioan là em ông Giacôbê đi theo mình. Người đưa các ông đi riêng ra một chỗ, tới một ngọn núi cao. Rồi Người biến đổi hình dạng trước mặt các ông. Dung nhan Người chói lọi như mặt trời, và y phục Người trở nên trắng tinh như ánh sáng" (Mt 17, 1-2). Ánh sáng mặt trời là thứ ánh sáng có cường độ mạnh đối với giác quan con người, vậy mà các môn đệ lại thấy, dù chỉ trong chốc lát, một ánh sáng huy hoàng rực rỡ, mạnh hơn ánh sáng mặt trời; đó chính là vinh quang của Chúa Giêsu, ánh sáng đã chiếu toả toàn bộ lịch sử cứu độ. Thánh Massimo đã nói rằng "y phục trở nên trắng tinh là biểu tượng của lời Kinh Thánh, lời trở nên rõ ràng, trong suốt và rực rỡ" (Ambiguum 10: PG 91, 1128 B).
Cũng trong trình thuật này, Tin Mừng còn kể cho chúng ta rằng "ông Mô-sê và ông Êlia hiện ra đàm đạo với Người" (Mt 17,3); ông Mô-sê và ông Êlia là những nhân vật trong Sách Luật và Các Ngôn Sứ. Tiếp đến là ông Phêrô, trong niềm vui khôn tả đã thốt lên: "Lạy Ngài, chúng con ở đây, thật là hay! Nếu Ngài muốn, con xin dựng tại đây ba cái lều, một cho Ngài, một cho ông Môsê, và một cho ông Êlia" (Mt 17, 4). Nhưng thánh Âutinh chú giải rằng chúng ta chỉ có một nơi ở duy nhất là Đức Ki-tô, Người "là Ngôi lời của Thiên Chúa, Lời Chúa trong Sách Luật và Các Ngôn Sứ (Sermo De Verbis Ev. 78, 3: PL 38, 491). Quả thế, chính Chúa Cha đã khẳng định: "Đây là Con yêu dấu của Ta, Ta hài lòng về Người. Các ngươi hãy vâng nghe lời Người" (Mt 17, 5).
Biến cố biến hình không phải là một sự thay đổi nơi Chúa Giêsu nhưng là mạc khải về thần tính của Người, là "sự thông truyền nội tại hữu thể của Ngài với Thiên Chúa, đã trở nên ánh sáng thuần khiết. Trong sự hiện hữu độc nhất của Ngài với Chúa Cha, chính Chúa Giêsu là Ánh sáng bởi Ánh Sáng" (Gesù di Nazaret, Milano 2007, 357). Các tông đồ Phêrô, Giacôbê và Gioan, nhờ việc chiêm ngắm thiên tính của Thầy mình, được chuẩn bị để đón nhận thử thách thập giá.
Anh chị em thân mến, chúng ta cùng đặt mình trong thị kiến này và cùng tham gia vào quà tặng cao quý này để cầu nguyện và lắng nghe Lời Chúa. Hơn nữa, trong mùa Chay này, tôi khích lệ anh chị em, như vị Tôi tớ của Chúa là Đức Phao-lô VI đã viết: "hãy đáp lại lời mời gọi hoán cải với những hành động tự nguyện, không chỉ là những hy sinh từ gánh nặng trong đời sống thường ngày" (Cost. ap. Pænitemini, 17 febbraio 1966, III, c: AAS 58 [1966], 182). Chúng ta cùng cầu xin với Mẹ Maria giúp chúng ta luôn lắng nghe và bước theo Chúa Giê-su cho đến cuộc khổ nạn và thập giá hầu cũng được tham dự vào vinh quang của Người.
Nguồn: archivioradiovaticana.va
Đức Bênêđictô XVI, Huấn dụ Chúa nhật 2 mùa Chay năm A (17/02/2008) - Núi như là địa điểm nâng cao tâm hồn
Anh chị em thân mến,
Hôm nay, Chúa nhựt thứ hai mùa Chay, tiếp tục hành trình thống hối, phụng vụ sau khi đã trình bày Tin mừng thuật lại những cuộc cám dỗ của Chúa Giêsu vào tuần trước, hôm nay mời gọi chúng ta suy nghĩ về biến cố trọng đại của cuộc biến hình trên núi. Cả hai quang cảnh được ghép lại với nhau để tiên báo mầu nhiệm Vượt qua: cuộc chiến đấu chống lại tên cám dỗ báo trước sự giao tranh cuối cùng trong hồi Tử nạn, còn ánh sáng tỏa từ thân thể hiển dung báo trước vinh quang của sự Phục sinh. Một đàng chúng ta nhìn thấy đức Giêsu như là người phàm chia sẻ thân phận của chúng ta ngay cả trong cơn cám dỗ; đàng khác, chúng ta chiêm ngắm Người như là Con Thiên Chúa, biến đổi nhân tính chúng ta trở nên thiên tính. Như vậy có thể nói được rằng hai chúa nhựt này là cột trụ chống đỡ toàn thể toà nhà mùa Chay cho đến lễ Phục sinh, và thậm chí toàn thể kiến trúc của đời sống Kitô hữu, tựu trung vào tiến trình Vượt qua, từ cái chết đến sự sống.
Núi – núi Tabor cũng như núi Sinai – là nơi gần gũi với Thiên Chúa. Đó là điạ điểm được nâng cao, vượt lên trên cuộc sống thường ngày, nơi mà ta có thể hít thở bầu khí trong lành của vũ trụ. Núi là nơi cầu nguyện, nơi mà con người hiện diện với Thiên Chúa, giống như ông Mosê và ông Elia, xuất hiện bên cạnh Chúa Giêsu hiển dung và đàm đạo về cuộc “xuất hành” đang chờ đón ở Giêrusalem, nghĩa là về cuộc Vượt qua. Việc biến hình là một hiện tượng diễn ra lúc cầu nguyện: khi cầu nguyện, đức Giêsu đắm mình trong Thiên Chúa, kết hiệp mật thiết với Chúa, gắn bó ý chí con người với ý định yêu thương của Chúa Cha, và như thế ánh sáng đã chiếm đoạt lấy Người và tỏ hiện sự thật về bản chất của Người, đó là Người là Thiên Chúa, ánh sáng bởi ánh sáng. Ngay cả tấm áo của đức Giêsu cũng trở nên trắng toát và rạng rỡ. Điều này làm ta nghĩ tới bí tích Thánh tẩy, nghĩ tới tấm áo trắng được trao cho các tân tòng. Phàm ai tái sinh nhờ bi tích Thánh tẩy thì được khoác lấy ánh sáng, tiên báo cho cuộc sống trên trời mà sách Khải huyền diễn tả qua biểu tượng của tấm áo trắng tinh (xc Kh 7.9.13). Đây là nòng cốt của vấn đề: cuộc biến hình báo trước sự Phục sinh, nhưng sự phục sinh giả thiết sự chết. Chúa Giêsu đã tỏ hiện cho các tông đồ vinh quang của mình, ngõ hầu họ có sức lực để đương đầu với cơn vấp phạm của thập giá, và hiểu rằng cần phải trải qua nhiều gian nan thì mới được vào Vương quốc Thiên Chúa. Tiếng nói của Chúa Cha vọng từ trời cao công bố rằng đức Giêsu là Con yêu dấu của mình, và thêm vào lời răn tựa như hồi lãnh phép rửa ở sông Giorđanô: “Hãy nghe lời Người” (Mt 17,5). Để đi vào cuộc sống bất diệt, cần phải nghe đức Giêsu, đi theo con đường thập giá, mang trong tâm hồn niềm hy vọng phục sinh. “Spe salvi”, được cứu độ nhờ hy vọng. Hôm nay ta cũng có thể nói “được biến hình nhờ hy vọng”.
Giờ đây chúng ta hãy hướng về Đức Maria, nhận biết Người là thụ tạo đã được biến đổi sâu xa nhờ ân sủng của Chúa. Chúng ta hãy ký thác bản thân nhờ Mẹ dẫn dắt, tin tưởng và quảng đại tiến bước trong hành trình mùa Chay.
Nguồn: archivioradiovaticana.va
Nguồn tin: hdgmvietnam.org
Những tin mới hơn
Những tin cũ hơn