Alleluia, alleluia! - Ta là sự sáng thế gian, ai theo ta sẽ đuơc ánh sáng ban sự sống. - Alleluias

BÀI GIẢNG ĐỨC THÁNH CHA – CHÚA NHẬT 20 THƯỜNG NIÊN NĂM A

Chủ nhật - 16/08/2026 02:14
BÀI GIẢNG ĐỨC THÁNH CHA – CHÚA NHẬT 20 THƯỜNG NIÊN NĂM A

Đức Phanxicô, Huấn dụ Chúa nhật 20 Thường niên năm A (20/8/2023) - Chúa thay đổi trước đức tin của con người

Anh chị em thân mến, chào anh chị em!

Hôm nay Tin Mừng thuật lại cuộc gặp gỡ của Chúa Giêsu với một phụ nữ Canaan, bên ngoài lãnh thổ Israel (x. Mt 15,21-28). Bà xin Chúa cứu người con gái đang bị quỷ hành hạ, nhưng Chúa không nghe bà. Bà nài nỉ, và các môn đệ xin Chúa bảo bà về đi, nhưng Chúa Giêsu giải thích rằng sứ mạng của Người là dành cho con cái Israel, và dùng hình ảnh này: “Không nên lấy bánh dành cho con cái mà ném cho lũ chó con.” Và người phụ nữ, một người can đảm, trả lời: “Thưa Ngài, đúng thế, nhưng mà lũ chó con cũng được ăn những mảnh vụn trên bàn chủ rơi xuống.” Sau đó, “Chúa Giê-su nói với bà: ‘Này bà, lòng tin của bà mạnh thật! Bà muốn thế nào, sẽ được như vậy.’ Và từ lúc đó, con gái bà được lành” (c. 26-28). Câu chuyện thật đẹp đã xảy ra với Chúa Giêsu.

Chúng ta thấy Chúa Giêsu thay đổi thái độ, và chính sức mạnh đức tin của người phụ nữ ấy đã làm cho Người thay đổi. Do đó, chúng ta hãy dừng lại đôi chút về hai khía cạnh này: sự thay đổi của Chúa Giê-su và đức tin của người phụ nữ.

Sự thay đổi của Chúa Giê-su. Người đang rao giảng cho dân tộc được chọn; rồi Chúa Thánh Thần thúc đẩy Giáo hội đến tận cùng thế giới. Nhưng ở đây, chúng ta có thể nói, đã xảy ra một điều báo trước, nơi câu chuyện về người phụ nữ Canaan, tính phổ quát nơi công trình của Thiên Chúa đã được thể hiện. Sự sẵn sàng này của Chúa Giêsu thật thú vị: Với lời cầu nguyện của người phụ nữ, Người làm trước những kế hoạch; trước một tình huống cụ thể, Người trở nên dễ dàng và trắc ẩn hơn. Thiên Chúa là như thế này: Người là tình yêu, và ai yêu thì không cứng nhắc trong lập trường của mình, nhưng để mình dịch chuyển và xúc động; Người biết thay đổi kế hoạch của mình. Tình yêu thì sáng tạo, và chúng ta, những Kitô hữu, nếu muốn noi gương Chúa Kitô, thì chúng ta cũng được mời gọi sẵn sàng để thay đổi. Thật tốt biết bao trong các tương quan của chúng ta, cũng như trong đời sống đức tin, chúng ta trở nên nhu mì, thực sự lắng nghe, động lòng trong sự thương xót và vì lợi ích của người khác, giống như Chúa Giêsu đã làm với người phụ nữ Canaan. Sự nhu mì để thay đổi. Trái tim nhu mì để thay đổi.

Kế đến, chúng ta nhìn vào đức tin của người phụ nữ, người được Chúa khen là đức tin của bà “mạnh thật” (c. 28). Đối với các môn đệ, chỉ có sự kiên trì lì lợm của bà là mạnh, trong khi Chúa Giêsu ca ngợi người phụ nữ, Người nhìn thấy đức tin mạnh. Chúng ta có thể nghĩ, người phụ nữ dân ngoại này có lẽ biết rất ít, hoặc chẳng biết gì, về lề luật và giới răn tôn giáo của Israel. Vậy đức tin của bà hệ tại ở điều gì? Đức tin đó không nặng về các khái niệm, nhưng về các hành động: người phụ nữ Canaan tiến đến, phủ phục, nài xin, luôn giữ cuộc đối thoại gần gũi với Chúa Giêsu, vượt qua mọi trở ngại để nói chuyện với Người. Đây là tính cụ thể của đức tin, không phải một cái nhãn tôn giáo – đức tin không phải là cái nhãn tôn giáo -, nhưng là một mối tương quan cá nhân với Chúa. Bao nhiêu lần người ta rơi vào cám dỗ lẫn lộn đức tin với một cái nhãn? Đức tin của người phụ nữ không được tạo nên từ chuẩn tắc thần học, mà là sự kiên trì: hãy gõ cửa, gõ và cứ gõ; không bằng lời nói, mà bằng cầu nguyện. Và Chúa không chối từ khi được cầu nguyện. Vì thế Người nói: “Hãy xin thì sẽ được, hãy tìm thì sẽ thấy, hãy gõ cửa thì sẽ mở cho” (Mt 7:7).

Anh chị em thân mến, dưới ánh sáng của câu chuyện này, chúng ta có thể tự hỏi một số câu hỏi. Bắt đầu từ sự thay đổi của Chúa Giêsu, ví dụ: tôi có khả năng thay đổi quan điểm của mình không? Tôi có thể cảm thông và động lòng hay tôi vẫn cứng nhắc trong lập trường của mình? Trong trái tim của tôi, có điều gì cứng nhắc không? Đó không phải là sự vững vàng: cứng nhắc thì xấu, vững vàng là tốt. Và từ đức tin của người phụ nữ: đức tin của tôi thế nào? Nó chỉ dừng lại ở những khái niệm và lời nói, hay nó thực sự được sống bằng cầu nguyện và hành động? Tôi có biết cách đối thoại với Chúa, nài nỉ Người hay tôi bằng lòng với việc đọc thuộc lòng một công thức đẹp đẽ nào đó? Xin Đức Mẹ giúp chúng ta sẵn sàng với những điều tốt đẹp và cụ thể trong đức tin.

Nguồn: vaticannews.va/vi

 

Đức Phanxicô, Huấn dụ Chúa nhật 20 Thường niên năm A (16/8/2020) - Nếu Ngài muốn, Ngài có thể chữa lành con!

Anh chị em thân mến, chào anh chị em!

Tin Mừng Chúa Nhật tuần này (x. Mt 15,21-28) mô tả cuộc gặp gỡ giữa Chúa Giêsu và một phụ nữ Canaan. Chúa Giêsu đang ở phía bắc của Ga-li-lê, ở vùng đất dân ngoại. Chúa Giêsu ở đó cùng với các môn đệ, cách xa đám đông, những người đang tìm kiếm ngài ngày càng nhiều.

Một người phụ nữ đã đến cầu xin sự giúp đỡ cho đứa con gái của bà đang bị bệnh: “Lạy Ngài, xin thương xót tôi!” (câu 22). Đó là tiếng kêu cất lên từ cuộc đời được đánh dấu bằng sự đau khổ, bằng cảm giác bất lực của một người mẹ khi phải chứng kiến con gái mình đang đau khổ vì bệnh tật và không thể chữa khỏi.

Lúc đầu, Chúa Giêsu phớt lờ bà, nhưng bà mẹ này nhất quyết, khăng khăng, ngay cả khi Thầy nói với các môn đệ rằng Ngài chỉ được sai đến với “những con chiên lạc nhà Israel” (câu 24) chứ không cho dân ngoại. Nhưng bà vẫn tiếp tục cầu xin Ngài, và lúc này, Ngài thử thách bà bằng cách trích dẫn một câu ngạn ngữ: “Không thể lấy bánh dành cho con mà ném cho lũ chó con” (câu 26). Và người phụ nữ trả lời ngay: “Thưa Ngài, đúng thế, nhưng lũ chó con cũng được ăn những mảnh vụn trên bàn chủ rơi xuống” (c. 27).

Với những lời này, bà mẹ cho thấy rằng bà đã trực giác thấy lòng tốt của Thiên Chúa Tối Cao, hiện diện nơi Chúa Giêsu, đang mở ra cho mọi nhu cầu của thụ tạo của Ngài. Sự khôn ngoan đầy tin tưởng này đánh động trái tim Đức Giêsu và lấy được sự cảm mến của Ngài: “Này bà, lòng tin của bà mạnh thật! Bà muốn thế nào, sẽ được như vậy” (câu 28).

Đức tin mạnh là gì? Đức tin mạnh là đức tin mang nơi mình một lịch sử, cũng được đánh dấu bằng những vết thương, đến dưới chân Chúa để xin Ngài chữa lành, để cho nó một ý nghĩa.

Mỗi chúng ta đều có một lịch sử riêng và không phải lúc nào cũng là lịch sử đáng để kể, không phải lúc nào cũng là lịch sử trong sạch… Nhiều khi đó là một lịch sử khó, với nhiều đau thương, bao rắc rối và tội lỗi. Tôi phải làm gì với lịch sử của chính mình? Tôi giấu nó? Không! Chúng ta phải mang nó đến trước Chúa. “Lạy Chúa, nếu Ngài muốn, Ngài có thể chữa lành cho con!”. Đây là điều mà người phụ nữ này, người mẹ tốt này đã dạy cho chúng ta: can đảm đem lịch sử đau đớn của chính mình đến trước Chúa, trước mặt Chúa Giêsu; chạm đến sự dịu dàng của Thiên Chúa, sự dịu dàng của Chúa Giêsu. Chúng ta hãy thử về lịch sử này, về lời cầu nguyện này. Mỗi người chúng ta hãy nghĩ về lịch sử của chính mình. Trong một lịch sử, luôn luôn có những điều tồi tệ. Hãy đến với Chúa Giêsu, chúng ta hãy gõ cửa trái tim Chúa Giêsu và nói với Người: “Lạy Chúa, nếu Ngài muốn, Ngài có thể chữa lành con!”.

Chúng ta sẽ có thể làm được điều này nếu chúng ta luôn có bên mình khuôn mặt của Chúa Giêsu, nếu chúng ta hiểu trái tim của Đức Kitô: một trái tim trắc ẩn, mang lấy nỗi đau của chúng ta, mang lên mình tội lỗi của chúng ta, lỗi lầm và thất bại của chúng ta.

Nhưng với một trái tim yêu chúng ta như thế, chúng ta sẽ thế nào? Chúng ta không cần phải hoá trang. Ngài yêu chúng ta như thế. “Lạy Chúa, nếu Ngài muốn, Ngài có thể chữa lành con!”. Và vì điều này, chúng ta cần phải hiểu Chúa Giêsu, để quen thuộc với Chúa Giêsu.

Và tôi luôn nhắc lại lời khuyên tôi dành cho anh chị em: hãy luôn mang theo mình một cuốn Kinh Thánh bỏ túi nhỏ và đọc một đoạn Kinh thánh mỗi ngày. Và ở đó, anh chị em sẽ tìm thấy Chúa Giêsu như Ngài diễn tả; nhìn thấy Chúa Giêsu yêu chúng ta, yêu chúng ta rất nhiều. Anh chị em mang cuốn Kinh Thánh trong túi, hay thậm chí trên điện thoại di động để đọc. Xin Chúa giúp chúng ta biết cầu nguyện bằng những lời thật đẹp mà người phụ nữ dân ngoại hôm nay dạy chúng ta.

Xin Đức Trinh Nữ Maria chuyển cầu cho chúng ta, để mỗi người đã được lãnh nhận phép rửa được lớn lên trong niềm vui của đức tin và ước muốn thông truyền nó bằng đời sống chứng tá xứng hợp, cho chúng ta can đảm để đến gần với Chúa Giêsu và thưa với Ngài: “Lạy Chúa, nếu Ngài muốn, Ngài có thể chữa lành con!”

Nguồn: vaticannews.va/vi

 

Đức Phanxicô, Huấn dụ Chúa nhật 20 Thường niên năm A (20/8/2017) - Can đảm và kiên trì khi cầu nguyện

Anh chị em thân mến,

Tin Mừng hôm nay trình bày cho chúng ta một gương đặc biệt về đức tin trong cuộc gặp gỡ của Chúa Giêsu với một phụ nữ xứ Canaan, một người ngoại đối với dân Do thái. Cảnh tượng diễn ra trong lúc Chúa đi về thành Tiro và Sidone, ở mạn tây bắc Galilea: Phúc Âm nói: chính nơi đây, người đàn bà cầu xin Chúa Giêsu chữa con gái bà ”bị một tên quỉ hành hạ dữ dội” (v.22). Thoạt đầu Chúa dường như không lắng nghe tiếng kêu đau khổ, đến độ các môn đệ phải can thiệp cho bà. Thái độ có vẻ không quan tâm của Chúa Giêsu vẫn không làm nản chí bà mẹ ấy, bà càng nài nỉ xin Ngài.

Sức mạnh nội tâm của phụ nữ ấy giúp vượt lên trên mọi chướng ngại, cần phải tìm trong tình mẫu tử và trong niềm tín thác của bà, bà tin rằng Chúa Giêsu có thể nghe lời xin của bà. Và điều này làm cho tôi nghĩ đến sức mạnh của các phụ nữ. Với sức mạnh của họ, họ có khả năng đạt được những điều lớn lao. Chúng ta biết bao nhiêu phụ nữ như thế! Chúng ta có thể nói rằng chính tình yêu thúc đẩy niềm tin và về phần mình, niềm tin trở thành phần thưởng của tình yêu. Tình yêu mạnh mẽ đối với con gái đã thúc đẩy bà kêu lên ”Lạy Chúa, con Vua Đavít, xin thương xót con” (v.22). Và niềm tin kiên trì nơi Chúa Giêsu làm cho bà không nản chí, kể cả khi đứng trước sự từ khước ban đầu; vì thế người phụ nữ ”phủ phục trước Chúa và nói: Lạy Chúa, xin giúp con!” (v.25).

Sau cùng, đứng trước sự kiên trì mạnh mẽ dường ấy, Chúa Giêsu ngưỡng mộ, như thể ngạc nhiên trước niềm tin của một phụ nữ ngoại đạo. Vì thế, Ngài đồng ý và nói: ”Hỡi bà, niềm tin của bà thật lớn lao! Ước nguyện của bà hãy thành sự”. Và từ lúc đó, con gái bà được lành mạnh” (v.28). Người đàn bà khiêm hạ này được Chúa Giêsu coi là mẫu gương niềm tin không lay chuyển. Sự nài nỉ của bà trong việc khẩn cầu sự can thiệp của Chúa Giêsu là một khích lệ cho chúng ta để đừng nản chí, đừng tuyệt vọng khi chúng ta bị những thử thách trong cuộc sống đè nén. Chúa không ngoảnh mặt đi nơi khác trước những nhu cầu của chúng ta, và sở dĩ đôi khi Ngài có vẻ không nhạy cảm trước những lời cầu cứu, chính là để thử thách và củng cố niềm tin của chúng ta. Chúng ta phải tiếp tục kêu như người phụ nữ ấy:

“Lạy Chúa, xin giúp con! Lạy Chúa, xin giúp con!”. Như thế, lòng kiên trì và can đảm là điều cần phải có khi cầu nguyện.

Giai thoại này của Phúc Âm giúp chúng ta kiểu rằng tất cả chúng ta đều cần tăng trưởng trong đức tin và củng cố niềm tín thác nơi Chúa Giêsu. Ngài có thể giúp chúng ta tìm lại con đường, khi chúng ta bị lạc mất hướng đi trong hành trình; khi con đường không còn bằng phẳng nhưng gồ ghề và cam go; khi khó trung thành với những cam kết của chúng ta. Điều quan trọng là nuôi dưỡng đức tin của chúng ta hằng ngày, chăm chú lắng nghe Lời Chúa, và cử hành các bí tích, cầu nguyện riêng như tiếng kêu hướng về Chúa 'Lạy Chúa, xin giúp con!”, và với những thái độ bác ái cụ thể đối với tha nhân.

Chúng ta hãy phó thác cho Chúa Thánh Thần để Ngài giúp chúng ta kiên trì trong đức tin. Chúa Thánh Thần đổ tràn niềm tín thác trong tâm hồn các tín hữu; Ngài ban cho cuộc sống và chứng tá Kitô của chúng ta sức mạnh thuyết phục và làm cho xác tín; Ngài khích lệ chúng ta chiến thắng thái độ thiếu tin tưởng đối với Thiên Chúa và thắng sự dửng dưng đối với anh chị em.

Xin Đức Trinh Nữ Maria làm cho chúng ta ngày càng ý thức về sự cần thiết của chúng ta đối với Chúa và Thánh Thần của Ngài; xin Mẹ xin cho chúng ta được một niềm tin mạnh mẽ, đầy yêu thương, và một tình thương biết trở thành một lời khẩn nguyện, can đảm khẩn cầu Thiên Chúa.

Nguồn: archivioradiovaticana.va

 

Đức Bênêđictô XVI, Huấn dụ Chúa nhật 20 Thường niên năm A (17/8/2008) - Giáo Hội là căn nhà tiếp đón mọi người không kỳ thị ai

Anh chị em thân mến,

Phụng vụ Chúa Nhật thứ 20 đề nghị với chúng ta đề tài ơn cứu độ đại đồng qua lời ngôn sứ Isaia: Thiên Chúa sẽ dẫn các người ngoại quốc tin nơi Chúa và phục vụ Người lên núi thánh, và làm cho họ được tràn ngập niềm vui trong nhà cầu nguyện của Người, vì đền thánh của Chúa sẽ được gọi là nhà cầu nguyện của mọi dân tộc (Is 56,6-7). Ơn cứu độ đại đồng đó cũng được thánh Phaolô nhắc tới trong bài đọc hai và trong Phúc Âm kể lại sự kiện Chúa Giêsu nhận lời van xin của người đàn bà ngoại giáo Canaan vì lòng tin lớn lao của bà. Như thế, Lời Chúa hôm nay cống hiến cho chúng ta dịp may suy tư về sứ mệnh đại đồng của Giáo Hội, được tạo thành bởi các dân tộc thuộc mọi chủng tộc và nền văn hóa. Chính từ đó phát xuất ra trách nhiệm lớn lao của cộng đoàn giáo hội, được mời gọi là căn nhà tiếp đón mọi người, là dấu chỉ và dụng cụ sự hiệp thông đối với toàn gia đình nhân loại.

Thật là quan trọng biết bao, đặc biệt trong thời đại chúng ta, sự kiện mỗi cộng đoàn kitô phải ngày càng đào sâu ý thức này, để giúp xã hội dân sự vượt thắng được mọi cám dỗ kỳ thị chủng tộc, sự bất khoan nhượng và loại trừ nhau, cũng như giúp nó tự tổ chức làm sao để tôn trọng phẩm giả của từng người! Thật ra thắng vượt nạn kỳ thị chủng tộc đã là một trong những chinh phục lớn nhất của nhân loại. Tuy nhiên rất tiếc là tại nhiều nước khác nhau người ta vẫn còn ghi nhận các biểu lộ mới của sự kỳ thị gây âu lo, thường khi chúng gắn liền với các vấn đề xã hội và kinh tế, nhưng chúng không thể biện minh cho sự khinh rẻ và kỳ thị chủng tộc. Chúng ta hãy cầu nguyện để cho sự tôn trọng mọi người được gia tăng khắp nơi, cùng với ý thức trách nhiệm là chỉ trong sự tiếp đón tất cả mọi người mới có thể xây dựng được một thế giới công bằng và hòa hình đích thực mà thôi.

Trong phần hai của bài huấn dụ Đức Thánh Cha đã đưa ra lời kêu gọi sự cẩn trọng và tinh thần trách nhiệm trong khi lái xe, vì tin tức trong mùa hè cho biết có quá nhiều tai nạn lưu thông. Đức Thánh Cha nói:

Hôm nay, tôi muốn đề nghị một ý cầu nguyện khác, trước những tin tức hiện tại về nhiều vụ tai nạn giao thông nghiêm trọng - đặc biệt là trong giai đoạn này. Chúng ta không được quen với thực tại buồn thương này. Vì sự sống của con người quá quý báu, và thật là bất xứng phải chết hay bị tàn tật vì các lý do, mà trong đa số các trường hợp, có thể tránh được. Cần phải có ý thức trách nhiệm lớn hơn. Trước hết từ phía những tài xế, vì các tai nạn thường xảy ra là do chạy quá nhanh và do các thái độ bất cẩn. Lái xe trên đường đòi hỏi phải có ý thức luân lý và công dân. Để thăng tiến điều này giới hữu trách cần thường xuyên phòng ngừa, canh chừng và trừng phạt.

Các kitô hữu phải xét mình trước hết liên quan tới cung cách lái xe của mình; ngoài ra các cộng đoàn hãy giáo dục tất cả mọi người biết coi lãnh vực lái xe như là môi trường, trong đó phải bảo vệ sự sống và thực thi tình yêu thương tha nhân một cách cụ thể. Chúng ta hãy phó thác các vấn đề xã hội mà tôi vừa nhắc tới cho sự bầu cử hiền nẫu của Mẹ Maria, mà giờ đây chúng ta cùng cầu xin trong Kinh Truyền Tin.

Nguồn: archivioradiovaticana

Nguồn tin: hdgmvietnam.org

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây